Mọi chuyến đi đều bắt đầu và kết thúc theo cùng một cách: bánh xe lăn nhẹ về phía trước rồi dừng lại êm ái. Thế nhưng chính những khoảnh khắc nhỏ ấy lại gây căng thẳng nhiều hơn cả những khúc cua dài hay quãng đường thoáng đãng.
Một cú đề-pa chòng chành có thể làm bạn hụt tự tin. Một lần dừng xe vụng về dễ khiến bạn phải rón rén chống chân, chỉ mong “trọng lực” đừng quá nghiêm khắc.
Sự thật là, cảm giác lái mượt mà không được xây dựng khi chạy nhanh. Nó được tạo nên trong ba giây đầu và ba giây cuối. Khi bạn kiểm soát được chúng, mọi thứ ở giữa bỗng trở nên dễ dàng hơn.
Trước khi xe chuyển bánh, sự ổn định đã bắt đầu từ cách bạn đứng. Giữ đầu ngẩng, mắt nhìn về phía trước. Một chân trụ vững trên mặt đất, chân còn lại sẵn sàng đặt lên gác chân. Thả lỏng vai và khuỷu tay. Nhiều người có thói quen cúi nhìn bánh trước khi chuẩn bị chạy. Điều đó kéo thân người đổ về trước và làm cánh tay căng cứng. Chiếc xe sẽ “nặng” ngay cả khi chưa lăn bánh. Bước thực hành: khi đang dừng, hít vào thật chậm một hơi và nâng tầm nhìn về phía xa cuối đoạn đường. Cảm nhận trọng lượng cơ thể dồn chắc xuống chân đang chống. Bạn sẽ thấy chiếc xe nhẹ hơn ngay lập tức. Cách chuẩn bị này tạo ra tư thế bình tĩnh, thăng bằng gọn gàng, nhận biết tốt hơn.
Xuất phát mượt không phải do nhanh hay chậm mà do đúng nhịp. Mỗi tay côn đều có một “điểm dừng” (điểm bắt), nơi lực kéo bắt đầu truyền vào bánh. Hãy làm quen với nó. Vặn ga nhẹ và đều. Nhả côn chậm cho đến khi xe vừa bắt đầu nhích. Giữ đúng vị trí ấy khoảng nửa giây trước khi nhả hết. Chính khoảng dừng rất nhỏ đó ngăn cú giật khiến bạn mất thăng bằng. Xe như “nâng” bạn lên thay vì nhảy vọt về phía trước. Bài tập: ở nơi trống và an toàn, hãy đề-pa và lăn đúng hai mét rồi dừng lại. Lặp lại năm lần. Chỉ tập trung vào việc tìm và giữ “điểm bắt” ấy. Bạn sẽ cảm nhận xe trôi êm thay vì giật cục. Đó là chuyển động mượt hơn, ít căng sức hơn, tự tin hơn.
Nhiều người cố “nâng” xe lên khi bắt đầu chạy: tay gồng cứng, người đẩy thẳng. Điều đó lại khiến xe lắc lư. Thay vào đó, hãy để chuyển động tiến về phía trước làm phần việc còn lại. Giữ tay mềm, không khóa cứng khuỷu. Cho phép xe tự dựng thẳng khi bắt đầu lăn. Chỉ nhấc chân trụ lên khi bạn đã thực sự di chuyển. Chuyển động chính là sự ổn định. Chỉ cần tốc độ như đi bộ cũng đủ để xe tự cân bằng. Bước thực hành: xuất phát với chân còn chống và đừng vội rút lên. Hãy để xe đi trọn một mét trước. Bạn sẽ thấy xe ổn định nhanh đến mức nào. Cách này đem lại thăng bằng tự nhiên, độ dựng êm, kiểm soát dễ đoán.
Một cú dừng vững vàng bắt đầu từ rất lâu trước khi bánh xe chậm lại. Chọn trước chân nào sẽ chống xuống. Đưa xe về thẳng trước khi vào mét cuối. Giữ đầu ngẩng, mắt nhìn về phía trước. Sự lắc lư thường xảy ra khi xe vẫn đang nghiêng hoặc còn “quẹo” mà tốc độ đã về gần 0. Hãy chỉnh thẳng trước, rồi mới giảm tốc. Khi sắp dừng hẳn, giảm dần lực ở phanh trước và dựa nhiều hơn vào phanh sau. Hãy để xe “lắng” xuống, không chúi đầu. Bài tập: tiến đến một ngã tư vắng, quyết định trước chân sẽ chống. Chỉnh thẳng sớm. Cảm nhận sự điềm tĩnh của xe trong giây cuối cùng. Bạn sẽ có điểm đặt chân gọn, ít bất ngờ, tư thế vững.
Nhiều cú dừng kết thúc bằng một nhịp “chộp” nhỏ: người nghiêng, chân thò ra vội, rồi mới lấy lại thăng bằng. Trông có vẻ bình thường, nhưng không hề bắt buộc phải vậy. Hãy hướng đến một cái kết yên ắng. Giảm tốc đều, không gấp. Giữ thân người và phần lõi cơ thể thẳng, chắc. Đặt chân xuống sau khi xe đã thật sự ổn định. Hãy nghĩ như dựng một chiếc xe đạp: bạn không “ngã” vào nó—bạn đặt nó xuống. Bài tập: chạy với tốc độ như đi bộ trong năm mét, rồi dừng lại mà không lắc. Lặp lại cho đến khi bạn có cảm giác đang “đặt xe xuống” chứ không phải “bắt xe lại”. Bạn sẽ đạt được kết thúc êm, kiểm soát tốt hơn, ít mỏi hơn.
Khởi hành và dừng xe là hai “đầu sách” của việc lái xe. Cải thiện chúng, mọi đoạn ở giữa sẽ mượt hơn hẳn. Hãy tạo một thói quen ngắn: Năm lần đề-pa chậm, mỗi lần chỉ lăn đúng hai mét. Năm lần dừng ở tốc độ như đi bộ mà không lắc. Ba vòng khởi hành–dừng xe liên tiếp mà không cần đặt cả hai chân xuống. Tất cả mất chưa đến năm phút. Bạn có thể làm trước khi bắt đầu chạy hoặc ngay khi kết thúc chuyến đi. Rồi bạn sẽ nhận ra một điều rất tinh tế: tâm trí thả lỏng hơn. Đến ngã tư thấy nhẹ nhàng hơn. Dắt vào chỗ đỗ cũng trở nên dễ dàng. Bạn không còn nín thở chờ những khoảnh khắc ấy—bạn chủ động dẫn dắt chúng. Sự thành thạo không ồn ào. Nó thể hiện ở cách bạn rời đi thật êm và cách bạn dừng lại thật nhẹ. Khi ba giây đầu và ba giây cuối bình tĩnh, cả chuyến đi sẽ trôi chảy đúng như nó vốn nên là.