Bảo hiểm nhân thọ thường bị nhiều người “bỏ qua” vì nghe có vẻ đắt đỏ hoặc rắc rối, nhưng không ít người mua lại bất ngờ khi nhìn thấy báo giá thực tế.
Nghiên cứu Insurance Barometer Study do Life Happens và LIMRA thực hiện cho thấy nhiều hộ gia đình thường ước tính quá cao chi phí bảo hiểm và đánh giá thấp mức độ đơn giản của thủ tục đăng ký.
Chỉ cần vài lựa chọn có chủ đích, bạn hoàn toàn có thể giữ mức phí ở ngưỡng dễ chịu mà vẫn đảm bảo quyền lợi chi trả đủ ý nghĩa.
Một thay đổi tư duy hữu ích là coi bảo hiểm nhân thọ như cách bảo vệ “ngân sách gia đình”, chứ không phải mua một món xa xỉ. Mục tiêu chính là bù đắp khoảng trống thu nhập, xử lý nợ và duy trì những kế hoạch thiết yếu cho những người đang phụ thuộc vào bạn. Khi mục tiêu đã rõ ràng, bạn sẽ dễ bỏ qua các “gói bổ sung hào nhoáng” và tập trung vào những yếu tố thực sự quyết định mức phí.
Chuyên gia hoạch định tài chính Jamie A. Bosse chia sẻ: “Bảo hiểm nhân thọ là để thay thế thu nhập—một cách hỗ trợ gia đình bạn bằng việc bù lại nguồn thu nhập nếu bạn không còn ở đó để kiếm tiền nữa”.
Với đa số gia đình, bảo hiểm nhân thọ có thời hạn thường mang lại mức bảo vệ tốt với chi phí thấp hơn. Loại hợp đồng này có thời hạn cụ thể và thường rẻ hơn nhiều so với bảo hiểm vĩnh viễn có tích lũy giá trị tiền mặt. Trong các tài liệu khảo sát liên quan đến Insurance Barometer Study, một mức giá mẫu hay được nhắc đến là khoảng 165 USD/năm cho người 30 tuổi, khỏe mạnh, mua hợp đồng 20 năm; trong khi các lựa chọn vĩnh viễn có thể đắt hơn gấp nhiều lần.
Hợp đồng rẻ nhất chưa chắc đã là hợp đồng tốt nhất; thời hạn phải “khớp” với giai đoạn gia đình bạn dễ bị tổn thương nhất về tài chính. Nhiều người chọn thời hạn từ 10 đến 30 năm để bao phủ khoảng thời gian con cái còn phụ thuộc hoặc khoản vay mua nhà chưa trả xong. Thời hạn càng dài thì phí thường càng cao, vì vậy đừng mua thêm những năm chỉ để “cho yên tâm” nếu thực tế không cần thiết.
Tuổi tác và sức khỏe là hai yếu tố lớn ảnh hưởng đến giá. Khóa mức phí từ sớm—thường là ở độ tuổi 20 hoặc 30—có thể giúp bạn nhận được mức giá tốt hơn vì lúc đó các bệnh mạn tính thường ít xuất hiện. Với bảo hiểm có thời hạn mức phí cố định, phí thường giữ nguyên trong toàn bộ thời hạn đã chọn (trừ khi bạn thay đổi số tiền bảo hiểm), nên mua sớm là một cách tiết kiệm về lâu dài.
Mua sớm cũng đồng nghĩa hợp đồng sẽ kết thúc sớm hơn, vì vậy bạn nên chuẩn bị cho “vạch đích”. Nhiều công ty bảo hiểm cho phép chuyển đổi sang hợp đồng vĩnh viễn, nhưng chi phí có thể tăng mạnh. Một cách khác là mua hợp đồng thời hạn mới khi lớn tuổi hơn, đồng thời giảm số tiền chi trả vì lúc đó các khoản chi lớn có thể đã thu hẹp, nhờ vậy giảm bớt cú “nhảy phí” do tuổi tác.
Một số công ty bảo hiểm hiện có các chương trình tự nguyện khuyến khích lối sống khỏe mạnh kèm ưu đãi phí. Những gói này có thể theo dõi hoạt động thông qua ứng dụng và thiết bị đeo, rồi chuyển các mục tiêu như vận động, ngủ đủ, hoặc dinh dưỡng thành điểm thưởng. Một số chương trình quảng bá mức giảm phí tối đa khoảng 25%, thường phụ thuộc vào điều kiện tham gia và việc duy trì hoạt động đều đặn.
Định giá gắn với “sức khỏe” không phải là khoản giảm miễn phí, nên hãy đọc kỹ quy định. Mức giảm có thể phụ thuộc vào việc tham gia liên tục; nếu bỏ mục tiêu hoặc không duy trì hoạt động, phần tiết kiệm có thể giảm theo. Quyền riêng tư cũng là điều cần cân nhắc: việc chia sẻ thường là tự nguyện, nhưng điều khoản sẽ nêu rõ dữ liệu nào được thu thập và được sử dụng ra sao. Nếu bạn thấy điều này quá xâm phạm, một hợp đồng tiêu chuẩn có thể phù hợp hơn.
Cách thanh toán cũng có thể tác động đến chi phí. Nhiều hãng thu thêm phí khi đóng theo tháng vì phát sinh quản trị và rủi ro thanh toán. Một số nơi áp dụng mức giảm nhỏ thường vài phần trăm khi bạn đóng theo năm thay vì theo tháng, tùy quy định. Nếu đóng theo năm gây áp lực dòng tiền, bạn có thể tự chuyển khoản mỗi tháng vào một quỹ riêng để đến kỳ là có đủ tiền đóng.
Giữ phí thấp sẽ dễ hơn nếu mức chi trả được “đo ni đóng giày”. Hãy bắt đầu từ các nguồn lực mà người ở lại có thể đã có: tiền tiết kiệm, bảo hiểm do công ty cung cấp, và các khoản trợ cấp liên quan (nếu có). Sau đó liệt kê các nghĩa vụ có khả năng phát sinh: chi phí hậu sự, thanh toán nợ, và chi phí để duy trì cuộc sống ổn định cho người phụ thuộc. Phần chênh lệch chính là mức bảo hiểm bạn cần nhắm tới.
Tránh áp dụng những công thức kiểu “nhân thu nhập lên” một cách máy móc, vì nhu cầu mỗi nhà mỗi khác. Một gia đình ít nợ và có khoản tích lũy tốt có thể cần mức bảo hiểm thấp hơn gia đình đang gánh khoản vay mua nhà lớn và chi phí chăm con cao. Bạn cũng nên tính cả giá trị của những công việc không lương nhưng rất quan trọng—như quản lý giấy tờ, kê khai thuế, hoặc “điều phối” việc nhà—vì khi thiếu người làm, gia đình có thể phải thuê dịch vụ thay thế. Ước tính càng sát thực tế thì mức bảo hiểm càng vừa đủ, và phí cũng dễ “mềm” hơn.
Hai người có hồ sơ gần giống nhau vẫn có thể nhận báo giá khác biệt đáng kể giữa các công ty. Khi đã xác định được thời hạn và số tiền chi trả, việc so sánh nhiều nhà bảo hiểm thường là con đường nhanh nhất để tiết kiệm. Đại lý độc lập và các nền tảng trực tuyến có thể lấy nhiều báo giá trong thời gian ngắn, nhưng bạn vẫn nên kiểm tra thêm mức độ uy tín tài chính và chi tiết hợp đồng—đừng chỉ nhìn vào giá.
Trả ít hơn cho bảo hiểm nhân thọ thường nằm ở những điều cơ bản: chọn bảo hiểm có thời hạn khi phù hợp, mua trước khi vấn đề sức khỏe xuất hiện, tập trung mức bảo hiểm vào các nghĩa vụ thực sự, và so sánh nhiều nhà cung cấp. Chỉ nên thêm ưu đãi gắn với lối sống khỏe mạnh và chọn đóng phí theo năm khi điều khoản hợp với thói quen sinh hoạt và dòng tiền của bạn.