Bạn đã bao giờ xem một cuộc đua tiếp sức mà chỉ một lỗi nhỏ trong lúc trao gậy cũng khiến cả đội mất huy chương vàng chưa? Cuộc đua tiếp sức không chỉ là tốc độ—mà còn là sự tin tưởng, nhịp điệu và thời gian tính bằng tích tắc.
Việc trao đổi gậy tiếp sức là cốt lõi của mọi cuộc chạy tiếp sức, và các đội dành vô số thời gian để hoàn thiện nó. Vậy chính xác thì làm thế nào các vận động viên có thể phối hợp thời gian chính xác như vậy ở tốc độ cao nhất?
Hãy cùng khám phá khoa học và chiến lược đằng sau một trong những sự kiện điền kinh ly kỳ nhất.
Chạy tiếp sức thường có hai hình thức: chạy tiếp sức 4x100 mét và chạy tiếp sức 4x400 mét. Ở cả hai nội dung, bốn vận động viên hoàn thành các chặng đua trong khi chuyền gậy tiếp sức từ người này sang người kia. Trong khi chạy tiếp sức 4x400 mét cho phép trao đổi gậy được kiểm soát tốt hơn, thì chạy tiếp sức 4x100 mét đòi hỏi sự đồng bộ gần như hoàn hảo do cự ly ngắn hơn và tốc độ cao hơn. Sự khác biệt giữa chiến thắng và thất bại có thể chỉ tính bằng phần trăm giây trong một lần trao đổi gậy.
Một trong những quy tắc kỹ thuật quan trọng nhất trong các cuộc đua tiếp sức là khu vực trao đổi gậy - khu vực rộng 30 mét mà gậy phải được trao đổi. Nếu gậy được trao đổi bên ngoài khu vực này, đội sẽ bị loại. Do đó, cả vận động viên chạy ra và chạy vào phải phối hợp thời gian và vị trí để đảm bảo gậy được trao đổi trong không gian hạn chế này.
Điều này tạo ra một môi trường cạnh tranh cao: nếu chạy quá sớm, bạn có nguy cơ bỏ lỡ cơ hội giao bóng. Nếu chạy quá muộn, bạn sẽ mất thời gian quý báu. Đó là một điệu nhảy tinh tế của sự dự đoán và tăng tốc.
Có hai kiểu trao đổi bóng chính:
1. Chuyền bóng (dùng trong chạy 4x100 m): Người chạy về đích không nhìn lại phía sau. Thay vào đó, họ căn thời gian xuất phát dựa trên tín hiệu hình ảnh hoặc lời nói và đưa tay về phía sau trong khi tăng tốc. Phương pháp này nhanh hơn nhưng đòi hỏi sự tin tưởng và luyện tập hoàn hảo.
2. Chuyền bóng (dùng trong chạy 4x400 m): Vì người chạy không chạy nước rút ở tốc độ tối đa, người chạy về đích có thể liếc lại phía sau và cầm bóng dễ dàng hơn. Phương pháp này tốn một chút thời gian nhưng an toàn và ổn định hơn trong các cuộc chạy tiếp sức dài.
Để quá trình chuyển tiếp diễn ra suôn sẻ hơn, người chạy xuất phát bắt đầu từ một điểm đánh dấu được xác định trước, được gọi là vùng tăng tốc, nằm ngay trước vùng đổi lượt. Trong phạm vi 10 mét này, người chạy tiếp theo có thể bắt đầu tăng tốc. Các huấn luyện viên sẽ làm việc chặt chẽ với từng vận động viên để thiết lập điểm chính xác mà người chạy nên bắt đầu di chuyển, dựa trên khả năng tăng tốc cá nhân của họ và tốc độ của người chạy tiếp theo.
Các đội ưu tú thường sử dụng phân tích video hoặc thiết bị đo thời gian bằng laser để điều chỉnh các điểm đánh dấu này đến từng centimet. Việc tăng tốc không đúng thời điểm có nghĩa là việc trao gậy có thể diễn ra quá sớm hoặc quá muộn—cả hai đều nguy hiểm.
Các đội tiếp sức luyện tập hàng trăm lần chuyền gậy trước một sự kiện lớn. Dưới đây là các bài tập luyện tập phổ biến:
• Bài tập đánh dấu và di chuyển: Luyện tập điểm xuất phát dựa trên các bước chạy của người chạy tiếp theo.
• Bài tập mục tiêu bằng tay: Huấn luyện vận động viên đặt tay ở độ cao và góc độ chính xác để trao đổi bóng gọn gàng.
• Trao đổi bóng nước rút: Thực hiện trao đổi bóng với tốc độ tối đa để mô phỏng điều kiện thi đấu.
• Đồng bộ hóa số bước chân: Học cách căn thời gian chính xác để bóng được chuyền với tốc độ cao nhất.
Theo tài liệu huấn luyện của Liên đoàn Điền kinh Hoa Kỳ (USATF), một cú chuyền bóng hoàn hảo có thể giúp tiết kiệm từ 0,20 đến 0,40 giây cho tổng thời gian của đội. Đây là một khoảng cách rất lớn trong các nội dung chạy nước rút.
Tín hiệu bằng lời nói đóng vai trò thiết yếu trong việc trao đổi bóng. Người chạy đến hét lên một từ kích hoạt—thường là "Dừng lại!" hoặc "Ngay bây giờ!"—ở một khoảng cách chính xác để cảnh báo người chạy đi. Tín hiệu phải được căn thời gian để người chạy tăng tốc và giơ tay lên đúng lúc. Việc giao tiếp sai ở đây có thể dẫn đến thảm họa, đặc biệt là trong một sân vận động ồn ào.
Một khía cạnh quan trọng khác là cách chuyền gậy. Người chạy tiếp theo cầm dùi cui hướng xuống dưới, và người chạy đi nhận dùi cui từ phía trên. Điều này giúp giảm nguy cơ mất tay và đảm bảo không có tay nào chặn dùi cui. Các huấn luyện viên nhấn mạnh rằng dùi cui phải được chuyền theo hướng về phía trước, hướng lên trên—không bao giờ hướng xuống dưới hoặc hướng thẳng—để nó tự nhiên chảy vào tay người nhận.
Các cuộc đua tiếp sức đòi hỏi nhiều hơn kỹ năng thể chất—nó đòi hỏi sự đồng bộ về mặt tinh thần. Mỗi thành viên trong đội phải hiểu rõ vai trò của mình và tin tưởng đồng đội. Theo nhà tâm lý học thể thao, Tiến sĩ Michael Bar-Eli, sự gắn kết của đội và khả năng căn thời gian tập thể cũng quan trọng như tốc độ. Các vận động viên luyện tập cùng nhau theo thời gian sẽ phát triển "cảm nhận" được chuyển động của nhau, điều này thường dẫn đến những pha trao đổi bóng thành công hơn.
Các đội tiếp sức tốt nhất thế giới—như Jamaica và Hoa Kỳ—không phải lúc nào cũng có bốn vận động viên chạy nước rút nhanh nhất, nhưng họ có khả năng căn thời gian chuyền bóng hoàn hảo. Ví dụ, đội chạy 4x100 mét của Usain Bolt đã lập kỷ lục thế giới không chỉ nhờ tốc độ, mà còn nhờ những pha trao đổi bóng hoàn hảo, giúp họ duy trì được đà tiến triển liên tục.
Các cuộc đua tiếp sức là sự tôn vinh tốc độ, sự tin tưởng và tinh thần đồng đội. Trong khi ánh đèn sân khấu thường chiếu vào chân trụ hoặc vận động viên chạy nước rút nhanh nhất, thì điều thực sự kịch tính lại nằm ở khu vực giao bóng nhỏ bé - nơi mà từng mili giây tạo nên sự khác biệt.
Lần tới khi xem một cuộc chạy tiếp sức, đừng chỉ tập trung vào người chạy phía trước. Hãy chú ý đến sự phối hợp, thời gian, những động tác tay uyển chuyển. Đó thường là nơi chiến thắng của cuộc đua.
Bạn nghĩ điều gì là khó khăn nhất trong một cuộc chạy tiếp sức - tốc độ, nhịp điệu hay sự tin tưởng? Hãy cùng lắng nghe suy nghĩ của bạn về những yếu tố tạo nên một đội tiếp sức tuyệt vời!