Chúng ta thường nghe nói rằng nghệ thuật phản ánh con người nghệ sĩ—nhưng điều đó thực sự có nghĩa là gì? Khi nhìn một bức tranh, một tác phẩm điêu khắc, hay thậm chí một tác phẩm kỹ thuật số, chúng ta không chỉ nhìn thấy màu sắc hay hình khối.
Thực ra, chúng ta đang nhìn thấy một phần tâm trí, cảm xúc và góc nhìn của ai đó. Trong nhiều thế kỷ, các nghệ sĩ đã dùng tác phẩm của mình để nói lên những điều họ không thể diễn tả thành lời. Và ngay cả ngày nay, sự thể hiện sáng tạo vẫn giúp chúng ta khám phá thế giới nội tâm và chia sẻ nó với người khác.
Leonardo da Vinci không chỉ là một họa sĩ—ông còn là một nhà tư tưởng, một nhà khoa học và một người mơ mộng. Trong nghệ thuật của mình, ông kết hợp logic với trí tưởng tượng. Hãy nhìn vào bức Bữa Tiệc Ly hay Mona Lisa. Cách ông sử dụng ánh sáng, cảm xúc và chi tiết cho thấy một tâm hồn tràn đầy sự tò mò. Da Vinci đã dùng sổ tay để phác họa mọi thứ, từ cơ bắp con người đến máy bay, hòa quyện sở thích của mình thành một tầm nhìn duy nhất. Qua tác phẩm, chúng ta thấy một con người say mê chính cuộc sống.
Nhảy ngược về vài trăm năm trước, chúng ta gặp Pablo Picasso—một kiểu nghệ sĩ hoàn toàn khác. Những tác phẩm đầu tay của ông mang hơi hướng hiện thực, nhưng ông sớm thoát khỏi truyền thống. Picasso sử dụng những hình khối táo bạo và góc cạnh kỳ lạ để thể hiện cảm xúc theo những cách chưa từng thấy trước đây.
Ví dụ, bức tranh Les Demoiselles d'Avignon của ông đã gây chấn động giới nghệ thuật với những đường nét sắc sảo và vẻ đẹp phi truyền thống. Sau đó, trong "Thời kỳ Xanh", ông đã khắc họa nỗi buồn và sự cô đơn bằng những tông màu trầm, lạnh lẽo. Qua mỗi giai đoạn, Picasso kể câu chuyện của mình bằng hình khối, chứ không chỉ bằng khuôn mặt.
Điều tuyệt vời là mỗi nghệ sĩ đều tìm được cách riêng để truyền tải thông điệp. Van Gogh vẽ bằng những nét cọ hoang dại và màu sắc mãnh liệt bởi vì đó là cảm xúc nội tâm của ông - hỗn loạn, đam mê và tràn đầy cảm xúc. Mặt khác, một người như Claude Monet lại vẽ đi vẽ lại cùng một khu vườn để nắm bắt những cảm xúc tinh tế của thời gian trôi qua và thiên nhiên thay đổi. Không có hai nghệ sĩ nào giống hệt nhau, và đó chính là điều khiến khả năng thể hiện bản thân của họ trở nên mạnh mẽ đến vậy.
Ngay cả ngày nay, các nghệ sĩ vẫn tiếp tục sử dụng câu chuyện cá nhân của họ trong tác phẩm—chỉ là theo những cách mới. Giờ đây, chúng ta thấy các nghệ sĩ sử dụng các công cụ kỹ thuật số, video và thậm chí cả trình diễn để thể hiện con người họ. Ví dụ, một số người tạo ra các phòng trưng bày trực tuyến về những khó khăn trong cuộc sống thường nhật hoặc sự phát triển cá nhân. Những người khác kết hợp các loại hình nghệ thuật khác nhau, chẳng hạn như hội họa với âm nhạc, để thể hiện tốt hơn những cảm xúc phức tạp. Các công cụ đã thay đổi, nhưng mục đích vẫn như cũ: thể hiện một điều gì đó chân thực.
Chúng ta không cần phải là những họa sĩ nổi tiếng thế giới để thể hiện con người mình. Dù là vẽ nguệch ngoạc vào sổ tay, viết một bài thơ ngắn, hay chụp một bức ảnh đầy ý nghĩa, tất cả chúng ta đều có thể dùng nghệ thuật để kể câu chuyện của riêng mình. Đôi khi, chỉ cần tạo ra một điều gì đó - bất cứ điều gì - cũng có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về bản thân. Và khi chúng ta chia sẻ điều đó, người khác cũng có thể cảm thấy được thấu hiểu.
Nhìn vào các tác phẩm của Da Vinci hay Picasso nhắc nhở chúng ta rằng mỗi người đều có cách nhìn nhận thế giới khác nhau—và đó là một điều tốt. Những nghệ sĩ này đã biến suy nghĩ và cảm xúc của họ thành những tác phẩm trường tồn, vẫn lay động chúng ta cho đến ngày nay. Vậy Các bạn ơi, nếu bạn muốn tạo ra một thứ gì đó đại diện cho cuộc sống của bạn ngay lúc này, nó sẽ trông như thế nào? Một bức vẽ? Một bài hát? Một bức ảnh? Đừng lo lắng về việc phải làm cho nó hoàn hảo. Hãy để nó là chính bạn.
Tất cả chúng ta đều là nghệ sĩ theo cách riêng của mình. Câu hỏi đặt ra là—liệu chúng ta có đủ can đảm để cho thế giới thấy được cảm xúc thực sự của mình không?