Dù lạm phát thường chỉ được đề cập trong các cuộc họp chính sách, hệ quả thực tế của nó lại vô cùng rõ rệt: sức mua sụt giảm, đặc biệt ảnh hưởng đến tiền mặt và các khoản đầu tư có lãi suất cố định.
Một mức lạm phát chỉ 4% mỗi năm, nếu kéo dài, có thể khiến giá trị thực của khoản tiết kiệm giảm một nửa sau chưa đầy hai thập kỷ.
Để tránh tổn thất do lạm phát, nhiều nhà đầu tư đang chuyển hướng sang các tài sản hữu hình – những hạng mục có thể giữ hoặc tăng giá trị khi chi phí chung leo thang. Ví dụ tiêu biểu gồm đất nông nghiệp, hạ tầng, năng lượng và kim loại quý. Các tài sản này thường có khả năng "chuyển hóa" lạm phát, khi chi phí đầu vào tăng sẽ được phản ánh vào giá bán, bảo toàn lợi nhuận. Thêm vào đó, chúng ít biến động song song với thị trường chứng khoán truyền thống, giúp đa dạng hóa danh mục.
Không phải cổ phiếu nào cũng là lá chắn lạm phát. Tuy nhiên, những doanh nghiệp có khả năng điều chỉnh giá bán mà vẫn giữ được khách hàng – thường gọi là "quyền định giá" – sẽ có ưu thế. Cổ tức ổn định cũng góp phần tạo dòng tiền bù lại sự mất giá do lạm phát. Điều quan trọng là tập trung vào các doanh nghiệp có tỷ lệ chi trả cổ tức bền vững, không hy sinh tăng trưởng dài hạn để lấy lợi tức ngắn hạn.
Các loại trái phiếu được điều chỉnh theo chỉ số giá tiêu dùng là công cụ phổ biến chống lạm phát. Tuy nhiên, hiệu quả của chúng phụ thuộc vào thời điểm và mức độ biến động lạm phát. Trong môi trường lãi suất cao như năm 2025, trái phiếu ngắn hạn được bảo vệ trước lạm phát có thể hiệu quả hơn loại dài hạn. Nhà đầu tư cần thận trọng khi đánh giá lợi suất thực so với vị thế thị trường tổng thể.
Hàng hóa cơ bản như nông sản, kim loại công nghiệp và năng lượng thường phản ứng nhanh với các cú sốc vĩ mô liên quan đến lạm phát. Trong năm 2025, các yếu tố như biến đổi khí hậu và căng thẳng thương mại có thể làm tăng mức độ dao động giá. Vì thế, chiến lược đầu tư linh hoạt thông qua hợp đồng tương lai hoặc ETF đang được ưu tiên thay vì nắm giữ tĩnh tại.
Tỷ giá hối đoái có thể giúp giảm thiểu (hoặc làm trầm trọng thêm) tác động của lạm phát. Đồng tiền của các quốc gia xuất khẩu hàng hóa hoặc duy trì chính sách tiền tệ thắt chặt thường có khả năng bảo toàn giá trị tốt hơn. Tuy nhiên, đầu tư tiền tệ đòi hỏi kỷ luật cao vì rủi ro biến động lớn. Kết hợp linh hoạt trong danh mục đa tài sản có thể là hướng đi khôn ngoan.
Các khoản đầu tư vào tín dụng tư nhân, quỹ hạ tầng, hoặc vốn đầu tư mạo hiểm thường có yếu tố điều chỉnh theo lạm phát trong hợp đồng. Dù thanh khoản thấp, chúng lại tránh được biến động thị trường ngắn hạn – điều đáng giá trong thời kỳ bất ổn. Ngày càng nhiều tổ chức đầu tư hướng tới chuẩn hiệu suất theo sức mua thực tế thay vì đơn thuần theo chỉ số danh nghĩa.
Đối phó với lạm phát không nên theo kiểu hoảng loạn hay quá thụ động. Đó là cuộc chơi cần tầm nhìn dài hạn nhưng cũng đòi hỏi sự nhạy bén ngắn hạn. Nhà đầu tư hiểu xu hướng lớn, nhưng sẵn sàng điều chỉnh danh mục khi cần thiết, mới là người có thể bảo toàn – thậm chí gia tăng – tài sản.
Huyền thoại đầu tư Warren Buffett từng cảnh báo: “Lạm phát đánh cắp giá trị của trái phiếu, của tiền mặt… và gần như mọi người đều bị ảnh hưởng.” Nhưng lạm phát không phải là bản án tài chính. Nó là tín hiệu thúc đẩy thay đổi. Năm 2025, đầu tư khôn ngoan là đầu tư có chiến lược, có chiều sâu và có mục tiêu rõ ràng. Đây không phải lúc rút lui – mà là lúc tái cấu trúc để vươn lên vững chắc.