Truyền thuyết kể rằng việc uống trà có từ năm 2737 trước Công nguyên, và phương pháp pha trà vẫn không thay đổi cho đến năm 1901.


Trái với suy nghĩ của nhiều người, nhà nhập khẩu trà Thomas Sullivan không phải là người phát minh ra túi trà vào năm 1908; mà chính Roberta C. Lawson và Mary Molaren ở Milwaukee, Wisconsin mới là người đã đăng ký bằng sáng chế cho loại "túi trà" bằng lưới cotton vào năm 1901.


Nhằm giải quyết vấn đề muôn thuở về độ tươi ngon và lãng phí của trà, phát minh của họ rất giống với túi trà hiện đại. Việc Thomas Sullivan sau này sử dụng các gói lụa để lấy mẫu trà đã vô tình dẫn đến phát minh ra túi trà.


Mặc dù gặp phải những khó khăn ban đầu, túi trà đã trở nên phổ biến ở Mỹ vào những năm 1920, mặc dù người Anh ban đầu tỏ ra hoài nghi. Vương quốc Anh đã đón nhận túi trà vào những năm 1950, với thị phần 3% vào cuối thập kỷ đó. Hành trình của túi trà cho thấy sự tiến hóa từ sự khéo léo đến sự chấp nhận toàn cầu.


Câu chuyện về trà và hành trình của nó từ thời cổ đại đến túi trà hiện đại là một cuộc khám phá hấp dẫn về sự khéo léo của con người và sự phát triển của một thức uống được trân trọng. Có nguồn gốc từ năm 2737 trước Công nguyên, trà đã là một thức uống thiết yếu trong văn hóa, nhưng phương pháp pha chế hầu như không thay đổi cho đến một bước ngoặt quan trọng vào năm 1901.


Roberta C. Lawson và Mary Molaren, đến từ Milwaukee, Wisconsin, đã được vinh danh là người đầu tiên đăng ký bằng sáng chế cho phiên bản "túi trà" vào ngày 26 tháng 8 năm 1901.


Giải pháp sáng tạo của họ đã giải quyết một thách thức dai dẳng mà những người yêu thích trà phải đối mặt trong nhiều thế kỷ: việc phải pha trà từng ấm một. Hạn chế này dẫn đến lãng phí cả lá trà và tiền bạc, vì một lượng lớn trà thường không được tiêu thụ và mất đi độ tươi ngon.


Giải pháp của hai người phụ nữ này liên quan đến một khái niệm mang tính cách mạng - một túi lưới cotton có thể chứa một lượng nhỏ trà. Đặt túi này trực tiếp vào cốc cho phép thưởng thức ngay lập tức trà mới pha.


Bằng sáng chế của họ, được cấp vào ngày 24 tháng 3 năm 1903, đánh dấu một bước tiến đáng kể trong việc tạo sự tiện lợi khi pha trà. Tuy nhiên, bất chấp những nỗ lực tiên phong của họ, các nguồn lịch sử cho thấy Lawson và Molaren đã gặp khó khăn trong việc đưa phát minh của mình ra thị trường trên quy mô lớn.


Câu chuyện có một bước ngoặt thú vị với Thomas Sullivan, một nhà nhập khẩu trà ở New York, người vô tình nảy ra ý tưởng về túi trà vào năm 1908. Sullivan, với mục đích quảng bá các loại trà khác nhau của mình, đã cung cấp các mẫu trà trong những gói lụa nhỏ.


Một số người nhận, thay vì đổ hết trà trong gói ra, đã sử dụng trực tiếp để pha trà, do đó vô tình phát minh ra túi trà. Nhận thấy tiềm năng này, Sullivan đã chuyển từ lụa sang vải gạc, cho lá trà nghiền và bột chế biến vào túi, và bắt đầu một chiến dịch tiếp thị sẽ cách mạng hóa việc tiêu thụ trà.


Mặc dù bản chuyển thể của Sullivan đã có tác động, nhưng tính xác thực của câu chuyện vẫn còn khó kiểm chứng. Tuy nhiên, sức hấp dẫn của túi trà nằm ở sự tiện lợi khi sử dụng, làm lu mờ những nhược điểm ban đầu như việc sử dụng keo để dán túi, ảnh hưởng đến hương vị trà.


Đến những năm 1920, túi trà đã trở nên vô cùng phổ biến ở Hoa Kỳ. Người Mỹ đón nhận sự tiện lợi này, nhưng ở bên kia Đại Tây Dương, người Anh vẫn còn hoài nghi.


Mãi đến những năm 1950, túi trà mới trở nên phổ biến ở Anh, trùng với xu hướng rộng hơn là giới thiệu các sản phẩm giúp đơn giản hóa công việc nhà. Đến cuối thập kỷ đó, túi trà đã chiếm được 3% thị phần tại Anh, vượt qua mức độ phổ biến của chúng ở Mỹ trong cùng thời kỳ.


Hành trình của túi trà, từ những bộ óc sáng tạo của Lawson và Molaren đến sự phát hiện tình cờ của Sullivan, không chỉ phản ánh sự phát triển của cách pha trà mà còn cả sự đón nhận toàn cầu đối với một cách thức tiện lợi và hiệu quả để thưởng thức thức uống vượt thời gian này.