Bạn đang đi dạo trong công viên thì bất chợt thấy một con sóc lao tới tấn công một con khác ở gần đó. Khoảnh khắc ấy dễ khiến ta giật mình, bởi phần lớn chúng ta thường mặc định những loài động vật nhỏ bé là hiền lành và vô hại.
Thế nhưng, hành vi hung hăng lại hiện diện trong đời sống của gần như mọi loài. Vậy điều gì khiến một con vật chuyển từ trạng thái bình thản sang đối đầu?
Hiểu được điều này không chỉ thỏa mãn sự tò mò, mà còn giúp chúng ta biết cách chăm sóc thú nuôi, quản lý động vật hoang dã và thậm chí điều chỉnh phản ứng của chính mình trước căng thẳng.
Hung hăng có thể biểu hiện qua việc rượt đuổi, cắn xé, hoặc đơn giản chỉ là đứng thẳng người để đe dọa. Tuy nhiên, các nhà sinh học thường phân loại hành vi này thành hai nhóm chính. Một là hung hăng phòng vệ, xuất hiện khi con vật cảm thấy bị đe dọa. Hai là hung hăng tấn công, gắn liền với cạnh tranh lãnh thổ, nguồn thức ăn hoặc cơ hội sinh sản. Việc phân biệt hai dạng này rất quan trọng. Một con mèo vung chân tát khi có người lạ chạm vào không phải để thể hiện quyền lực, mà là để tự bảo vệ.
Hoóc-môn là động lực mạnh mẽ chi phối hành vi. Ở nhiều loài động vật có vú, nồng độ một số hoóc-môn tăng cao vào mùa sinh sản thường đi kèm với các cuộc tranh chấp lãnh thổ dữ dội hơn. Chim, bò sát và thậm chí cả côn trùng cũng cho thấy những biến động tương tự. Tuy nhiên, không phải lúc nào quy luật này cũng giống nhau. Có loài phản ứng với sự gia tăng hoóc-môn bằng các màn tán tỉnh thay vì xung đột. Sự khác biệt này lý giải vì sao hai cá thể cùng loài, trong điều kiện tương tự, vẫn có thể cư xử rất khác nhau.
Thức ăn, nơi làm tổ hay bạn tình đều có thể trở thành điểm bùng phát xung đột. Khi một ao nước thu hẹp trong mùa khô, những con cá từng chung sống hòa bình có thể bắt đầu tấn công nhau để giành lấy vùng nước còn nhiều ô-xy. Ngay trong khu vườn nhà bạn, có thể thấy những chú chim nhỏ rượt đuổi nhau quanh máng ăn khi hạt giống trở nên khan hiếm. Sự thiếu thốn làm tăng mức độ rủi ro, và khi đó, hung hăng trở thành công cụ sinh tồn chứ không phải “tính cách xấu”.
Với nhiều loài, việc sở hữu một không gian xác định đồng nghĩa với sự an toàn. Đó là nơi chúng nghỉ ngơi, kiếm ăn và nuôi con. Khi một cá thể khác xâm nhập, dù vô tình, hành vi hung hăng thường lập tức xuất hiện. Hình ảnh một con chim cổ đỏ phồng ngực, lao xuống đuổi kẻ xâm phạm gần tổ là ví dụ điển hình. Những màn phô trương này không hề ngẫu nhiên, mà là chiến lược được trui rèn qua tiến hóa, nhằm cảnh báo đối phương rút lui trước khi xảy ra thương tích thật sự.
Cũng giống con người, động vật có trí nhớ. Một con chó từng bị giật mình hoặc làm đau khi đang ăn có thể gầm gừ mỗi khi có ai đến gần bát thức ăn. Động vật hoang dã cũng điều chỉnh hành vi sau những lần chạm trán tiêu cực. Kiểu hung hăng do học hỏi này có thể kéo dài rất lâu, ngay cả khi mối đe dọa ban đầu đã biến mất, và tiếp tục ảnh hưởng đến cách con vật tương tác với môi trường xung quanh.
Nhiều loài dựa vào ngôn ngữ cơ thể tinh tế, mùi hương hoặc âm thanh để tránh xung đột. Nhưng khi những tín hiệu này bị bỏ lỡ hoặc hiểu sai, căng thẳng có thể leo thang nhanh chóng. Hai con thằn lằn đực có thể xoay quanh nhau trong một màn phô diễn mang tính nghi thức, nhưng nếu một bên không chịu lùi bước đúng lúc, màn “dọa nạt” vô hại ấy có thể biến thành một cuộc giao tranh thực sự. Ở con người, điều này cũng giống như việc hiểu sai giọng điệu của người khác và phản ứng trước khi kịp suy xét.
Chúng ta thường xem hung hăng là tiêu cực, nhưng trong tự nhiên, nó nhiều khi giúp ngăn chặn những hậu quả nghiêm trọng hơn. Một tiếng gầm gừ hay tư thế đe dọa có thể khiến kẻ xâm nhập dừng lại trước khi móng vuốt hay hàm răng được sử dụng. Theo nghĩa này, hung hăng đóng vai trò như một van xả áp lực, phát tín hiệu cảnh báo mạnh mẽ mà chưa cần gây tổn hại trực tiếp, cho cả hai bên cơ hội rút lui.
Hiểu rõ điều gì thúc đẩy hành vi hung hăng có thể giúp chúng ta trở thành người nuôi thú cưng, người quan sát thiên nhiên và người hàng xóm tốt hơn.
1. Đảm bảo động vật có đủ không gian và nguồn lực để giảm cạnh tranh.
2. Nhận biết các dấu hiệu căng thẳng như tai cụp xuống, lông dựng lên, tư thế cứng nhắc, và lùi lại trước khi xung đột leo thang.
3. Duy trì các thói quen sinh hoạt ổn định, giúp giảm lo âu và hạn chế phản ứng phòng vệ.
Những nguyên tắc này không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng chúng phản ánh chính những quy luật mà động vật áp dụng: ranh giới rõ ràng, nguồn lực đầy đủ và tín hiệu nhất quán.
Hung hăng không hề ngẫu nhiên mà đó là một “ngôn ngữ” được định hình bởi tiến hóa. Mỗi tiếng gầm, ánh nhìn hay cú lao mình đều kể một câu chuyện về sinh tồn, sự khan hiếm và trải nghiệm đã qua. Khi bạn thấy một con chim sẻ đuổi kẻ khác khỏi máng ăn hay một con chó dựng lông trước người lạ, bạn đang chứng kiến những chiến lược cổ xưa vẫn còn vận hành. Hiểu được những tác nhân kích hoạt ấy không chỉ giúp bạn an toàn hơn, mà còn mở ra góc nhìn sâu sắc về cách mọi sinh vật cân bằng giữa tự bảo vệ và cùng tồn tại.