Bạn có bao giờ tự hỏi liệu chúng ta có đơn độc trong vũ trụ này không?
Câu hỏi liệu sự sống có tồn tại ngoài Trái Đất hay không đã khiến nhân loại tò mò trong nhiều thế kỷ.
Việc phát hiện ra sự sống ngoài Trái Đất có thể thay đổi mọi thứ chúng ta biết về sinh học, tiến hóa và nguồn gốc sự sống. Nhưng làm thế nào chúng ta có thể tìm kiếm sự sống hoàn toàn khác biệt với sự sống của chúng ta?
Trước khi các nhà khoa học có thể nghĩ đến việc tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh, họ cần biết phải tìm kiếm ở đâu. Không phải tất cả các hành tinh hay mặt trăng đều có khả năng chứa sự sống như chúng ta đã biết. Để thu hẹp phạm vi tìm kiếm, các nhà khoa học tập trung vào việc tìm kiếm các môi trường tương tự như Trái Đất, hay còn gọi là "vùng sinh sống được".
Vùng Goldilocks: Đây là khu vực xung quanh một ngôi sao có điều kiện "hoàn hảo" để nước lỏng tồn tại—rất quan trọng đối với sự sống theo hiểu biết của chúng ta.
Điều kiện khí quyển: Các nhà khoa học nghiên cứu khí quyển của các hành tinh xa xôi để tìm kiếm dấu hiệu của các loại khí có thể chỉ ra các điều kiện hỗ trợ sự sống, chẳng hạn như oxy hoặc metan.
Nước: Sự hiện diện của nước lỏng, dù ở dạng đại dương, hồ hay các hồ chứa ngầm, là một dấu hiệu quan trọng cho thấy sự sống có thể phát triển mạnh.
Ví dụ, sứ mệnh Kepler của NASA đã phát hiện ra hàng nghìn hành tinh trong vùng sinh sống được, làm dấy lên khả năng nhiều hành tinh trong số đó có thể chứa sự sống.
Một trong những phương pháp mang tính biểu tượng nhất được sử dụng trong việc tìm kiếm sự sống ngoài Trái Đất là tìm kiếm tín hiệu. Nỗ lực này, được gọi là Tìm kiếm Trí thông minh Ngoài Trái Đất (SETI), bao gồm việc quét bầu trời để tìm kiếm sóng vô tuyến bất thường hoặc các hình thức giao tiếp khác.
Tín hiệu vô tuyến: Các nhà khoa học SETI lắng nghe các tín hiệu vô tuyến băng tần hẹp, có thể chỉ ra một nguồn nhân tạo. Những tín hiệu này khác với nhiễu vũ trụ tự nhiên.
Phát hiện mẫu: Các nhà khoa học tìm kiếm các mẫu hoặc tín hiệu lặp lại mà không thể dễ dàng giải thích bằng các hiện tượng tự nhiên như sao hoặc tiểu hành tinh.
Tín hiệu quang học: Ngoài sóng vô tuyến, các nhà nghiên cứu SETI còn tìm kiếm các tín hiệu quang học—các tia sáng hoặc xung laser có thể được phát ra từ các sinh vật thông minh.
Năm 1977, nhà thiên văn học Jerry Ehman đã phát hiện ra một tín hiệu vô tuyến bất thường từ hướng chòm sao Nhân Mã, hiện được gọi là tín hiệu "Wow!". Đây vẫn là một trong những tín hiệu bí ẩn thú vị nhất trong lịch sử SETI.
Mặc dù việc tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh thường tập trung vào các ngoại hành tinh, các nhà khoa học không cần phải tìm kiếm đâu xa để tìm ra những nơi sự sống có thể tồn tại trong chính Hệ Mặt trời của chúng ta. Một số vệ tinh và hành tinh cho thấy tiềm năng hỗ trợ sự sống vi sinh vật.
Sao Hỏa: Với bằng chứng về dòng chảy nước trong quá khứ, các nhà khoa học tin rằng Sao Hỏa có thể đã từng hỗ trợ sự sống vi sinh vật. Các tàu thám hiểm như Perseverance hiện đang khám phá bề mặt để tìm kiếm dấu hiệu của sự sống cổ xưa.
Europa: Là một trong những vệ tinh của Sao Mộc, Europa có một đại dương ngầm bên dưới lớp vỏ băng giá. Môi trường này có khả năng chứa sự sống, và sứ mệnh Europa Clipper sắp tới của NASA nhằm mục đích khám phá sâu hơn về nó.
Enceladus: Vệ tinh Enceladus của Sao Thổ có các mạch nước phun bắn nước và các phân tử hữu cơ vào không gian. Những manh mối này cho thấy có thể có sự sống vi sinh vật bên dưới bề mặt băng giá của nó.
Việc phát hiện ra sự sống trên bất kỳ mặt trăng hay hành tinh nào trong số này sẽ là bước đột phá to lớn trong việc tìm hiểu tiềm năng tồn tại sự sống ngoài Trái Đất.
Kính viễn vọng không gian đã cách mạng hóa khả năng phát hiện các hành tinh và vệ tinh trong các hệ sao xa xôi. Tuy nhiên, chúng cũng rất quan trọng trong việc săn tìm các dấu hiệu sinh học - những chỉ báo cho thấy sự sống có thể tồn tại hoặc đã từng tồn tại trên các hành tinh khác.
Phân tích khí quyển: Các kính viễn vọng như Kính viễn vọng Không gian James Webb sẽ phân tích khí quyển của các ngoại hành tinh để tìm kiếm các dấu hiệu sinh học, chẳng hạn như sự hiện diện của oxy, metan hoặc carbon dioxide với lượng có thể chỉ ra sự sống.
Phân tích bề mặt: Bằng cách nghiên cứu ánh sáng phản xạ từ bề mặt của một hành tinh, các nhà khoa học có thể hiểu sâu hơn về thành phần hóa học của nó. Một số khoáng chất hoặc khí có thể chỉ ra các quá trình sinh học.
Quá cảnh: Khi một hành tinh đi qua phía trước ngôi sao của nó, ánh sáng từ ngôi sao bị mờ đi một chút. Phương pháp "quá cảnh" này cho phép các nhà khoa học nghiên cứu khí quyển và bề mặt của hành tinh để tìm kiếm các dấu hiệu tiềm năng của sự sống.
Kính viễn vọng Không gian James Webb, được phóng vào tháng 12 năm 2021, đã gửi lại dữ liệu giúp chúng ta tìm kiếm các hành tinh có thể sinh sống được và các dấu hiệu tiềm năng của sự sống ở các hệ thống xa xôi.
Với rất nhiều dữ liệu đến từ các sứ mệnh không gian, kính viễn vọng và các thí nghiệm, việc sàng lọc tất cả có thể là một thách thức đối với các nhà khoa học. Đây chính là lúc trí tuệ nhân tạo (AI) phát huy tác dụng.
Nhận dạng mẫu: Các thuật toán AI có thể phân tích một lượng lớn dữ liệu từ các tìm kiếm SETI và hình ảnh từ kính viễn vọng để xác định các mẫu bất thường mà con người có thể bỏ lỡ.
Mô hình dự đoán: AI có thể giúp dự đoán hành tinh nào có khả năng tồn tại sự sống cao nhất, dựa trên các điều kiện mà chúng ta biết là cần thiết cho sự sống.
Tự động hóa: AI có thể tự động hóa quá trình quét tín hiệu hoặc xử lý hình ảnh, giúp việc tìm kiếm sự sống nhanh hơn và hiệu quả hơn nhiều.
Ví dụ, các mô hình AI đã được sử dụng để giúp xác định các ngoại hành tinh có thể đã bị bỏ sót trong các cuộc khảo sát trước đó, mở ra những lĩnh vực nghiên cứu mới.
Cuộc tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh vẫn đang tiếp diễn, và mỗi khám phá đều đưa chúng ta tiến gần hơn một bước đến câu trả lời cho một trong những câu hỏi sâu sắc nhất của nhân loại. Khi công nghệ phát triển, các phương pháp phát hiện sự sống ở nơi khác cũng sẽ phát triển theo.
Các sứ mệnh trong tương lai: Các sứ mệnh sắp tới như Kính viễn vọng Không gian James Webb và Europa Clipper sẽ cung cấp thông tin chi tiết hơn về các môi trường tiềm năng hỗ trợ sự sống.
Hợp tác: Khi hiểu biết của chúng ta về không gian và sự sống ngày càng phát triển, sự hợp tác giữa các nhà khoa học, kỹ sư và chuyên gia AI sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy cuộc tìm kiếm.
Trong vài thập kỷ tới, chúng ta có thể tìm thấy bằng chứng mà chúng ta đang tìm kiếm. Cho dù đó là sự sống vi sinh vật trong hệ mặt trời của chúng ta hay tín hiệu thông minh từ một hệ sao khác, hành trình tìm kiếm sự sống ngoài Trái Đất mới chỉ bắt đầu.
Tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh là một trong những hoạt động khoa học thú vị nhất của thời đại chúng ta. Với những tiến bộ của công nghệ, việc săn tìm ngày càng chính xác hơn, và khả năng cũng ngày càng mở rộng. Từ việc nghiên cứu các hành tinh xa xôi đến việc lắng nghe tín hiệu từ các nền văn minh thông minh, các phương pháp cũng đa dạng như chính vũ trụ này. Mặc dù chúng ta vẫn chưa tìm thấy bằng chứng xác thực, nhưng mỗi bước tiến đều đưa chúng ta đến gần hơn với câu trả lời cho câu hỏi cuối cùng: Liệu chúng ta có đơn độc trong vũ trụ?