Từ khi còn nhỏ, Marcus Rashford đã thể hiện một ý chí kiên định khác biệt. Gia nhập câu lạc bộ Fletcher Moss Rangers khi mới năm tuổi, cậu bé nhỏ con ấy đã như một “quả cầu năng lượng”, dồn hết sức mình vào từng trận đấu.
Huấn luyện viên của cậu, Dave Horrocks, vẫn nhớ rõ rằng, khác với những đứa trẻ khác thường vui đùa sau buổi tập, Rashford lại nhanh chóng ngủ thiếp đi ở ghế sau ô tô trên đường về nhà.
Nhưng khi vừa về đến nơi, cậu lại tỉnh dậy và tiếp tục luyện tập những kỹ năng bóng đá trong sân. Tình yêu với môn thể thao này cùng năng lượng không ngừng nghỉ của cậu chính là dấu hiệu sớm cho thấy sự nghiệp rực rỡ sau này.
Horrocks nhận xét rằng thế giới bóng đá luôn đầy bất ngờ, và chỉ có tài năng thôi thì chưa đủ để đảm bảo thành công. Như lời Howard Wilkinson, cựu huấn luyện viên đội tuyển Anh, từng nói: “May mắn là khi sự chuẩn bị gặp được cơ hội.” Rashford đã trải nghiệm điều đó tận mắt — ghi hai bàn ngay trong trận ra mắt Manchester United và nhanh chóng tỏa sáng trong màu áo đội tuyển Anh. Sự sẵn sàng nắm bắt cơ hội của anh không chỉ thể hiện trên sân cỏ mà còn vượt ra ngoài bóng đá, đến với các hoạt động thiện nguyện. Ý thức sâu sắc về trách nhiệm xã hội đã trở thành dấu ấn trong hành trình của Rashford.
Vào tháng Giêng, một tai nạn đã thay đổi mọi thứ. Gãy đôi xương do chấn thương căng thẳng khiến Rashford phải tạm xa sân cỏ, phá vỡ nhịp sống thường ngày. Khi chuỗi ngày luyện tập và thi đấu liên tục bị gián đoạn, anh bắt đầu suy ngẫm lại về những ưu tiên trong cuộc sống. Trong khoảnh khắc chiêm nghiệm ấy, anh nhận ra sự cần thiết phải giúp đỡ những người đang gặp khó khăn. Chính sự thức tỉnh đó đã khơi dậy mong muốn gắn bó với cộng đồng điều mà trước đây từng bị lu mờ bởi lịch trình bóng đá dày đặc.
Khi các trường học đóng cửa trong thời kỳ đại dịch, phản ứng đầu tiên của Rashford là nghĩ ngay đến những đứa trẻ có thể bị đói. Đại diện của anh, Kelly Hogarth, kể lại rằng Rashford lập tức lo lắng cho việc học sinh sẽ không còn được ăn sáng ở trường. Chính lòng trắc ẩn này đã thôi thúc anh hành động, tìm hiểu giải pháp cho vấn đề thiếu lương thực. Trước đó, anh từng phát động chiến dịch giúp đỡ thanh thiếu niên vô gia cư, nhưng lần này anh muốn tạo ra một ảnh hưởng lớn hơn và đã tìm thấy sự hợp tác với tổ chức từ thiện FareShare.
Phản ứng đối với sự tham gia của Rashford thật đáng kinh ngạc. FareShare đã vượt xa mục tiêu gây quỹ, nâng số lượng bữa ăn phân phát từ 900.000 lên hơn 2 triệu mỗi tuần. Ban đầu, chiến dịch chỉ nhằm giải quyết nhu cầu cấp bách về thực phẩm, nhưng sau đó đã phát triển thành một phong trào rộng lớn hơn, hướng đến việc giải quyết nghèo đói trong lao động và bất bình đẳng xã hội. Nỗ lực của Rashford đã chứng minh rằng sức mạnh tập thể của xã hội có thể tạo nên sự thay đổi tích cực.
Hành trình của Rashford cũng phản ánh cội nguồn của anh. Lớn lên ở Wythenshawe, anh vẫn nhớ rõ sự hỗ trợ của cộng đồng — từ những bữa ăn miễn phí cho đến sự quan tâm của các cửa hàng địa phương. Anh luôn trân trọng những hy sinh của mẹ mình, Melanie Maynard, người đã làm nhiều công việc cùng lúc để đảm bảo con cái có đủ những gì cần thiết. Những ký ức về tuổi thơ đã nuôi dưỡng trong Rashford quyết tâm giúp đỡ những đứa trẻ khác không phải chịu những thiếu thốn như anh từng trải qua.
Dù phải đối diện nhiều khó khăn trong quá trình thực hiện các sáng kiến, Rashford vẫn không nản lòng. Anh nhận về nhiều chỉ trích vì lối sống nổi tiếng đối lập với hình ảnh nhà hoạt động xã hội, nhưng Rashford chọn tập trung vào mục tiêu lớn hơn — bảo vệ trẻ em nghèo khỏi nạn đói. Sự soi xét của truyền thông, vốn đi kèm với danh tiếng, chỉ khiến ý chí của anh thêm mạnh mẽ, thể hiện nghị lực kiên cường mà bất kỳ ai muốn tạo nên thay đổi thực sự đều cần có.
Theo thời gian, những nỗ lực của Rashford đã góp phần thay đổi cách xã hội nhìn nhận về vấn đề đói nghèo. Sự tham gia công khai và các hoạt động vận động của anh đã thúc đẩy phản ứng từ chính phủ, dẫn đến việc triển khai các chương trình cung cấp bữa ăn trong kỳ nghỉ. Sự chuyển biến này cho thấy ảnh hưởng của một cá nhân có thể khởi đầu cho những thay đổi chính sách lớn, mở đường cho nhiều người khác tiếp bước.
Hành trình của Marcus Rashford — từ một cậu bé mang trong mình ước mơ trở thành cầu thủ, đến một nhà hoạt động đầy lòng nhân ái tận tâm vì trẻ em đã truyền cảm hứng cho tất cả chúng ta vượt qua giới hạn của bản thân. Câu chuyện của anh chứng minh rằng các vận động viên thể thao có thể tạo ra sự thay đổi thật sự, khơi dậy tinh thần đoàn kết trong cộng đồng vì những người yếu thế. Bằng cách thấu hiểu nguồn gốc và đấu tranh vì những đứa trẻ đói khổ, Rashford kêu gọi xã hội cùng hướng đến một tương lai tươi sáng và công bằng hơn. Đã đến lúc mỗi người chúng ta nhận ra khả năng tạo nên sự khác biệt — dù là thông qua việc quyên góp thực phẩm hay tham gia các hoạt động thiện nguyện địa phương. Mỗi hành động, dù nhỏ, đều góp phần xây dựng một nền văn hóa đề cao lòng trắc ẩn và sự sẻ chia.