Bạn đã từng thấy khoảnh khắc ấy: vận động viên chạy nước rút băng qua vạch đích, giơ cao tay, đôi mắt mở to vì không tin vào chiến thắng. Đám đông hò reo. Lá cờ tung bay. Nhưng bạn đã bao giờ dừng lại và tự hỏi: điều gì đã diễn ra trong 5 năm trước giây phút đó?
Tôi từng nghĩ rằng nhà vô địch Olympic được sinh ra, chứ không phải được rèn luyện. Cho đến khi tôi gặp một huấn luyện viên kỳ cựu ở Oslo, người đã dẫn dắt nhiều vận động viên giành huy chương, trong một quán cà phê yên tĩnh bên vịnh.
Ông nói một câu khiến tôi nhớ mãi: “Tấm huy chương vàng được giành lấy trong những ngày không ai nhìn thấy”. Câu nói đó đã thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn về sự vĩ đại.
Hãy cùng nói về những gì thực sự diễn ra phía sau ánh hào quang — những điều không lấp lánh, đầy khắc nghiệt, nhưng cũng rất con người — hành trình trở thành một nhà vô địch Olympic trong điền kinh. Không phải những khoảnh khắc vinh quang. Mà là sự bền bỉ đến mức phi thường.
Hầu hết các vận động viên điền kinh hàng đầu bắt đầu ngày mới trước khi mặt trời mọc. Không phải thỉnh thoảng. Mà là mỗi ngày. Mưa, tuyết, mệt mỏi không gì khiến họ dừng lại.
Vì sao lại sớm như vậy?
• Sự kiên định hình thành đường dẫn thần kinh — cơ thể học cách di chuyển hiệu quả ngay cả khi mệt.
• Buổi sáng ít bị xao nhãng — không thư điện tử, không mạng xã hội, không gián đoạn.
• Đặt nền tảng cho cả ngày — bắt đầu buổi sáng với mục tiêu rõ ràng tạo nên đà tiến cho mọi việc.
Bạn có thể nghĩ rằng luyện tập là phải đẩy bản thân đến giới hạn. Nhưng bí quyết thực sự? Nằm ở cách họ phục hồi.
Tôi từng quan sát một vận động viên sau buổi tập:
1. 10 phút ngâm nước lạnh (12°C)
2. 30 phút dùng ủng nén khí (tăng lưu thông máu)
3. 90 phút ngủ trong khoang nghỉ chuyên dụng (ngủ trưa được lên lịch cụ thể)
4. Dinh dưỡng chính xác — trong vòng 20 phút: 20g đạm, 40g tinh bột, và chất điện giải
Một chuyên gia sinh lý thể thao từng nói với tôi: “Luyện tập làm cơ thể tổn thương. Phục hồi khiến nó mạnh mẽ hơn. Nếu bạn bỏ qua phục hồi, bạn không đang luyện tập — bạn đang tự hủy hoại mình”.
Hầu hết những người nghiệp dư chỉ chăm tập nặng mà bỏ qua khoa học của sự hồi phục. Và đó là lý do họ không tiến xa hơn.
Một điều khiến nhiều người ngạc nhiên: những vận động viên thành công nhất là người luyện tập cả việc thất bại.
Tại một trại huấn luyện ở Kenya, tôi chứng kiến một bài tập đặc biệt: các vận động viên được yêu cầu cố tình xuất phát sai — lặp đi lặp lại. Tại sao? Để họ vượt qua nỗi sợ sai sót.
Họ mô phỏng áp lực thật — tiếng ồn của khán giả qua tai nghe, máy quay dí sát mặt, trọng tài cầm đồng hồ bấm giờ. Họ tập phản ứng trước thất bại — dây giày đứt, thời tiết xấu, bữa ăn bị bỏ lỡ. Họ hình dung không chỉ chiến thắng, mà cả thất bại và việc tiếp tục đứng lên.
Một huấn luyện viên dày dạn kinh nghiệm nói với tôi: “Sức mạnh tinh thần không phải là không sợ hãi. Mà là biết rằng mình vẫn có thể tiếp tục sau khi nỗi sợ ập đến”.
Một vận động viên khác kể rằng anh ta đã thua trong một cuộc đua chỉ vì 0,03 giây. Thay vì gục ngã, anh ta xem lại đoạn video đó mỗi sáng trong 6 tuần liền. Anh nói: “Tôi cần phải chấp nhận nỗi đau đó. Nếu không, nó sẽ nuốt chửng tôi”.
Vinh quang Olympic không hề miễn phí. Cái giá phải trả? Thời gian, các mối quan hệ, và cả bản thân.
Vận động viên mà tôi nhắc đến chưa từng có một kỳ nghỉ trong 7 năm qua. Cô ấy bỏ lỡ đám cưới của em gái. Cô không uống rượu, không đi tiệc — không phải vì bị cấm, mà vì “mọi lựa chọn đều phải phục vụ cho mục tiêu.”
Và khi cuộc thi kết thúc? Nhiều người rơi vào khủng hoảng. “Mùa Olympic kết thúc, tôi thấy trống rỗng,” một người từng đoạt huy chương thú nhận. “Suốt 10 năm, giá trị của tôi gắn liền với thành tích. Khi nó qua đi, tôi không còn biết mình là ai.”
Hiện nay, các chuyên gia tâm lý thể thao kêu gọi chuẩn bị tinh thần cho vận động viên trước và sau Thế vận hội. Một nhà tâm lý học nói: “Chúng ta huấn luyện họ để bước lên bục vinh quang. Nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị cho họ khi bước xuống.”
Vì vậy, lần tới khi bạn thấy khoảnh khắc huy hoàng ấy, hãy nhớ: Đó không chỉ là một cuộc đua. Đó là hàng nghìn lựa chọn thầm lặng — những buổi sáng sớm, bồn tắm lạnh buốt, bữa tiệc bị bỏ lỡ, những thất bại lặp đi lặp lại, và lòng can đảm để không bỏ cuộc.
Bạn không cần là vận động viên Olympic để học từ điều đó. Nhưng hãy tự hỏi mình: Điều nhỏ bé, kiên định nào bạn có thể làm mỗi ngày — không ai thấy, nhưng sẽ thay đổi tất cả? Câu trả lời đó có thể không mang lại huy chương vàng, nhưng có thể thay đổi cuộc đời bạn mãi mãi.