Tủ quần áo của tôi từng là một hố đen. Quần áo tôi đã không mặc trong nhiều năm, dây nhợ rối tung, túi quà cũ - tất cả đều nhét vào một không gian mà tôi gần như không mở ra. Nhưng điều khiến tôi phát điên không phải là sự bừa bộn. Mà là cảm giác không bao giờ có đủ chỗ, ngay cả sau khi đã dọn dẹp.
Tôi không cần thêm hộp nữa. Tôi cần những thói quen tốt hơn—và một vài ý tưởng thông minh hơn.
Trong những ngôi nhà nhỏ gọn khắp Nhật Bản và Hàn Quốc, tôi tìm thấy một điều khác biệt: một cách tiếp cận ngăn nắp không phải là về kho chứa đồ hay mua sắm để đạt đến "chủ nghĩa tối giản". Mà là về việc hiểu rõ không gian của bạn "thở" như thế nào và cách tận dụng nó - chứ không phải chống lại nó. Phong cách này không phải là một xu hướng. Nó là một hệ thống được xây dựng cho những ngôi nhà nhỏ và những thói quen sinh hoạt thường nhật. Sau đây là cách thức hoạt động, từng bước một.
Trước khi bắt đầu sắp xếp, hãy tự hỏi: Không gian này dùng để làm gì? Một căn phòng không chỉ là nơi chứa đồ đạc—mà còn là một lối đi bạn trải qua mỗi ngày. Trong nhiều căn hộ ở Nhật Bản, cách bố trí tuân theo một logic hỗ trợ cách mọi người di chuyển: vào nhà, để chìa khóa, cởi giày, cất túi xách, rửa tay. Đó không phải là một lựa chọn trang trí. Đó là một thiết kế sống động.
Ngay cả trong một ngôi nhà nhỏ, bạn vẫn có thể tạo ra các "khu vực" mà không cần xây tường:
1. Xác định rõ ràng các lối vào: Ngay cả khi bạn không có tiền sảnh, hãy sử dụng một chiếc ghế dài thấp, thảm nhỏ hoặc móc treo để tạo ra một khoảng dừng trực quan, nơi những thứ như giày dép hoặc chìa khóa thường được đặt.
2. Tôn trọng các lối đi: Đừng chặn lối đi bằng những hộp đựng đồ hoặc giỏ thấp. Nếu chúng cản trở, bạn sẽ khó chịu—và cuối cùng sẽ bỏ qua chúng.
3. Lưu trữ theo hành động, không phải theo danh mục: Nếu bạn luôn pha trà gần bàn làm việc, thì bộ sưu tập trà của bạn nên được cất ở đó—chứ không phải trong bếp. Ở Seoul, tôi ở cùng một người bạn, người luôn để văn phòng phẩm, sạc và khăn giấy trong một ngăn kéo nông duy nhất cạnh ghế sofa. Cô ấy gọi đó là "ngăn kéo sống"—và điều đó hoàn toàn hợp lý.
Một lý do khiến những ngôi nhà tối giản ở Nhật Bản và Hàn Quốc mang lại cảm giác thư thái là gì? Họ bắt đầu với ít đồ đạc hơn.
Nhưng đây là mẹo: không phải là vứt bỏ tất cả mọi thứ. Mà là chỉnh sửa để sử dụng. Nếu bạn không sử dụng nó trong hai tuần tới, hoặc nếu nó không thường xuyên xuất hiện trong thói quen của bạn, thì nó sẽ được cất giấu vào kho ngoài mùa—hoặc biến mất.
Một số câu hỏi hữu ích:
• Tôi có bản sao của món đồ này không? (Hãy giữ lại món đồ tốt hơn.)
• Món đồ này đang giải quyết vấn đề hay tạo ra vấn đề?
• Tôi sẽ mang nó theo nếu tôi chuyển nhà vào ngày mai?
Một người phụ nữ tôi gặp ở Osaka từng nói với tôi: "Quy tắc của tôi là: không có thứ gì ở lại trong nhà tôi nếu không có công dụng." Điều đó có nghĩa là ngay cả những vật dụng trang trí cũng phải có vai trò nhất định - làm dịu, truyền cảm hứng hoặc phân chia không gian.
Chủ nghĩa tối giản không phải là những bức tường trống trơn và mọi thứ đều trắng toát. Điều thực sự tạo ra cảm giác tĩnh lặng chính là sự rõ ràng về thị giác. Điều đó có nghĩa là giảm thiểu sự đa dạng về màu sắc, hình dạng và kích thước.
Cách áp dụng:
1. Giới hạn màu sắc nổi bật ở mức 2-3 màu cho mỗi phòng. Bảng màu trung tính (trắng ngà, be, xám nhạt) tạo cảm giác gắn kết cho không gian. Bạn không cần phải trang trí lại—chỉ cần cất giữ hoặc luân chuyển những món đồ có tông màu đối lập.
2. Sử dụng các hộp đựng đồng bộ để lưu trữ mở. Ở Busan, tôi thấy một phòng đựng thức ăn với sáu hộp vải lanh giống hệt nhau. Chúng không được dán nhãn. Chúng không cần phải dán nhãn. Vẻ ngoài đồng nhất của chúng báo hiệu cho não bộ rằng: "Mọi thứ đều trong tầm kiểm soát."
3. Xếp chồng theo chiều dọc, không xếp chồng theo chiều ngang. Ngăn kéo đứng mỏng hoặc tủ đựng hồ sơ thẳng đứng chiếm ít diện tích hơn và giúp bạn nhìn thấy những gì mình có mà không cần phải lục tung. Hãy thử kệ nhiều tầng của Yamazaki Home hoặc ngăn kéo lưu trữ trong suốt của Muji - chúng nhỏ gọn, hòa hợp và có thể xếp chồng lên nhau.
Thay vì thêm những chiếc tủ cồng kềnh, những ngôi nhà tối giản thường ẩn giấu không gian lưu trữ ở nơi dễ thấy. Điều này không có nghĩa là sử dụng các ngăn bí mật. Nó có nghĩa là tận dụng mọi bề mặt - mà không biến ngôi nhà của bạn thành một kho chứa đồ.
Một số mẹo hiệu quả:
• Sử dụng giỏ đựng đồ lót nỉ dưới gầm bàn để cất điều khiển từ xa, bộ sạc hoặc khay đựng đồ ăn nhẹ. Nó giúp dọn dẹp gọn gàng mà không chiếm nhiều diện tích.
• Lắp đặt kệ treo tường cao cho những thứ bạn không sử dụng hàng ngày - sách, thiết bị máy ảnh, đồ trang trí theo mùa.
• Hãy thử đồ nội thất đa năng: Một chiếc ghế dài có ngăn lưu trữ ẩn ở cuối giường. Một chiếc bàn gấp có ngăn kéo. Một tủ gương để đựng đồ vệ sinh cá nhân nhỏ.
Ở Tokyo, tôi đã ở trong một studio rộng 23m² không có tủ quần áo. Chủ nhà dùng một thanh căng đơn ở góc trên của căn phòng, kết hợp với một tấm rèm dài chấm đất. Nó vừa cất giữ quần áo vừa đóng vai trò như một vách ngăn phòng mềm mại.
Những ngôi nhà mang lại cảm giác bình yên không chạy theo xu hướng. Chúng đi theo thói quen.
Nếu bạn thường xuyên để túi xách trên ghế sofa, đừng ép buộc bản thân phải thay đổi. Thay vào đó, hãy đặt một chiếc móc mỏng gần vị trí đó. Nếu bạn xếp thư từ trên kệ bếp, hãy thử đặt một khay đựng thư hoặc cặp tài liệu treo tường ngay tại đó. Hãy thiết kế không gian lưu trữ của bạn dựa trên hành vi thực tế của bạn—chứ không phải những thói quen mang tính chất tham vọng.
Một gia đình ở Fukuoka đã cho tôi xem tủ giày ở hành lang của họ. Kệ trên cùng có khẩu trang, chìa khóa, khăn giấy và túi mua sắm. Nó không "gọn gàng như Instagram", nhưng mọi thứ đều có logic. Con cái họ có thể xếp cặp sách mà không cần vào phòng khách. Cách này hiệu quả, bởi vì nó tuân theo cuộc sống của chúng—chứ không phải một lý tưởng nào đó.
Đôi khi, phần quan trọng nhất của việc lưu trữ tối giản không phải là những gì bạn sở hữu hay mua sắm—mà là những gì bạn quyết định bỏ đi. Sợi dây rối rắm mà bạn giữ lại phòng khi cần. Chiếc hộp bạn mua mà không có mục đích rõ ràng. Chiếc hộp đựng những món đồ "có thể một ngày nào đó" mà bạn đã không động đến trong hai năm.
Bạn không cần phải làm cho nó hoàn hảo. Bạn chỉ cần biến nó thành của riêng mình.
Và biết đâu lần sau khi bạn cảm thấy không gian của mình có vấn đề, đừng tìm thêm giỏ đựng đồ nữa. Thay vào đó, hãy tự hỏi: Mình thực sự không cần gì? Biết đâu bạn sẽ tìm thấy sự thoải mái không phải ở chỗ chứa đồ—mà ở khoảng không gian bạn để lại.