Bạn đã bao giờ tự hỏi: nếu mình là người luôn nỗ lực nhiều hơn trong một mối quan hệ, liệu rồi cuối cùng có phải gánh lấy tổn thương? Đây là nỗi băn khoăn quen thuộc mà rất nhiều người trong chúng ta từng trăn trở.
Khi bước đi trong hành trình tình yêu, đôi lúc ta tự hỏi: Liệu việc là người quan tâm nhiều hơn, cố gắng nhiều hơn, có luôn đồng nghĩa với trái tim bị tổn thương? Hôm nay, hãy cùng nhau khám phá câu hỏi này.
Trong bất kỳ mối quan hệ nào, sự cân bằng là chìa khóa. Ý tưởng rằng một người là “kẻ theo đuổi” còn người kia thì thụ động nghe có vẻ lãng mạn lúc ban đầu, nhưng nó dễ tạo ra một cán cân lệch lạc. Ai trong chúng ta cũng mong được yêu thương và trân trọng, nhưng đôi khi, ta lại nhận ra mình nỗ lực nhiều hơn đối phương. Sự mất cân bằng ấy có thể dẫn đến thất vọng và chán nản. Nhưng liệu điều đó có luôn đúng?
Khi chính ta là người thường xuyên khởi xướng, lên kế hoạch cho những buổi hẹn, hay chủ động nhắn tin, ta dễ cảm thấy mình là người duy trì mối quan hệ. Và đôi khi ta thầm nghĩ: “Tại sao lúc nào cũng phải là mình bước trước?” Cảm giác này thường bắt nguồn từ chính nhu cầu và kỳ vọng của ta. Có lẽ ta mang trong mình một hình dung về tình yêu lý tưởng, và khi nó không diễn ra như vậy, ta cảm thấy hụt hẫng.
Nhưng hãy nhớ rằng, tình yêu không phải cuộc thi, cũng chẳng phải bảng điểm. Lượng nỗ lực ta bỏ ra không hẳn là thước đo cho tình cảm hay dự báo về nỗi đau. Đôi khi, đó chỉ đơn giản là phản chiếu con người ta trong tình yêu.
Thật dễ tin rằng người cố gắng nhiều nhất sẽ là người bị tổn thương, nhưng điều đó không hoàn toàn đúng. Chiều sâu của một mối quan hệ không phải lúc nào cũng phụ thuộc vào lượng nỗ lực của một phía, mà còn nằm ở sự gắn kết và tôn trọng lẫn nhau. Có thể ta nghĩ rằng mình đang làm tất cả, nhưng biết đâu người ấy lại bày tỏ tình yêu bằng những cách âm thầm mà ta chưa nhận ra. Điều đó không đồng nghĩa rằng ta chắc chắn sẽ đau khổ; chỉ có nghĩa là tình yêu có muôn hình vạn trạng.
Dù nỗ lực là một phần tất yếu trong tình yêu, ta cũng cần quan tâm đến chính mình. Nếu luôn thấy mình cho đi nhiều hơn nhận lại, ta nên dừng lại để đánh giá sức khỏe của mối quan hệ. Liệu ta có được lắng nghe không? Liệu nhu cầu của ta có được đáp ứng? Bảo vệ cảm xúc của bản thân quan trọng chẳng kém việc trao đi yêu thương.
Điều cần thiết là sự giao tiếp cởi mở. Một mối quan hệ lành mạnh chỉ có thể bền vững khi cả hai hiểu nhau. Nếu ta thấy mình đang là người duy nhất cố gắng, có lẽ đã đến lúc cần một cuộc trò chuyện để mở ra sự thấu hiểu.
Điều này có đồng nghĩa rằng ta nên kiềm nén cảm xúc, bớt chủ động đi? Không hẳn. Vấn đề là tìm ra sự cân bằng phù hợp cho cả hai. Ta có thể vẫn cởi mở và biểu lộ tình cảm, nhưng cũng cần chắc chắn rằng mình không hi sinh quá mức đến nỗi tổn hại đến cảm xúc cá nhân. Tình yêu phải khiến ta thấy được chở che và nâng đỡ—chứ không phải kiệt sức.
Vậy, việc là người nỗ lực nhiều hơn trong tình yêu có đồng nghĩa với một trái tim tan vỡ? Câu trả lời là: hoàn toàn không. Điều cốt lõi nằm ở sự cân bằng, giao tiếp và tôn trọng lẫn nhau. Một mối quan hệ cần nỗ lực từ cả hai phía, và quan trọng là ta phải nhận ra khi nào cán cân không còn công bằng. Nhưng điều đó không có nghĩa ta nên ngừng chủ động yêu thương—chỉ cần nhớ luôn giữ gìn cảm xúc của chính mình.
Hãy chia sẻ nhé! Bạn đã từng cảm thấy mình là người gánh vác phần lớn trong một mối quan hệ chưa? Khi ấy, bạn xử lý ra sao? Cùng kể lại trải nghiệm để chúng ta học hỏi lẫn nhau!