Dù đó là tan vỡ, mất mát, thất bại hay chỉ đơn giản là một giai đoạn khó khăn trong cuộc sống, tất cả chúng ta đều trải qua những mùa mà mọi thứ trở nên nặng nề. Thừa nhận rằng có những ngày ta chỉ muốn trốn tránh cả thế giới cũng chẳng sao.
Nhưng sâu thẳm bên trong, ta vẫn khao khát được sống lại thật trọn vẹn. Việc ôm lại cuộc đời không thể xảy ra chỉ sau một đêm — nhưng từng bước một, điều đó hoàn toàn khả thi.
Trước khi có thể bước tiếp, ta cần nhìn nhận những gì mình đã trải qua. Nghĩa là hãy để bản thân được khóc, được đau buồn, hoặc chỉ ngồi lặng yên với nỗi đau. Ta không cần phải “mạnh mẽ” mọi lúc. Thật ra, để cho cảm xúc được bộc lộ chính là bước đầu tiên hướng đến sự chữa lành. Cảm thấy đau không khiến ta yếu đuối mà đơn giản, đó là con người.
Khi cuộc sống khiến ta gục ngã, ngay cả việc bước ra khỏi giường cũng có thể là thử thách. Vậy thì hãy bắt đầu thật nhỏ. Mở rèm cửa. Pha một tách đồ uống ấm. Đi dạo một vòng ngắn. Những hành động nhỏ bé tưởng chừng đơn giản ấy lại là dấu hiệu cho thấy ta đang lựa chọn sống tiếp. Từng bước, chúng mở ra khoảng không để ánh sáng quay trở lại.
Sau những ngày khó khăn, những điều từng khiến ta hạnh phúc có thể trở nên xa vời. Nhưng chúng vẫn ở đó, chờ ta tìm lại. Dù là nghe nhạc, vẽ vời, làm vườn, nấu ăn hay thả mình vào thiên nhiên — quay về với những hoạt động từng khiến ta mỉm cười sẽ nhẹ nhàng nhắc nhở rằng ta là ai, ngoài nỗi đau.
Ta không cần phải vượt qua tất cả một mình. Việc ở cạnh những người lắng nghe mà không phán xét, quan tâm mà không ép buộc có thể tạo nên khác biệt lớn. Dù đó là một người bạn thân, một người anh chị em, hay thậm chí là một thú cưng — sự kết nối luôn mang đến sự an ủi. Và khi ta mở lòng, dù chỉ một chút, ta thường nhận ra rằng có nhiều người cũng đã đi qua giông bão giống ta.
Chữa lành không có hạn chót. Không ai có quyền nói ta phải tiến nhanh đến đâu hay phải cảm thấy thế nào. Sẽ có ngày ta cảm thấy mình đang tiến lên. Nhưng cũng sẽ có ngày chẳng thấy chút tiến bộ nào. Điều đó hoàn toàn bình thường. Quan trọng là ta vẫn kiên nhẫn và dịu dàng đồng hành cùng chính mình.
Khi mọi thứ rối tung, việc tập trung vào những điều nhỏ bé trong tầm tay sẽ giúp ta tìm lại cảm giác cân bằng. Có thể là xây dựng một thói quen hằng ngày, dọn dẹp một căn phòng, chuẩn bị một bữa ăn lành mạnh, hay đặt ra một mục tiêu đơn giản. Những hành động ấy nhắc ta rằng mình vẫn còn khả năng, vẫn làm chủ được bước đi phía trước.
Cách ta trò chuyện với bản thân định hình cách ta chữa lành. Thay vì nghĩ, “Tại sao mình vẫn như thế này?” ta có thể nói, “Mình đang cố gắng hết sức”. Thay vì trách cứ bản thân vì quá khứ, ta có thể nhắc rằng mình đã làm tất cả những gì có thể vào thời điểm ấy. Tử tế với chính mình không phải là ích kỷ mà đó là điều cần thiết để trưởng thành.
Không cơn bão nào kéo dài mãi mãi. Cuộc sống có thể khác đi sau gian khó, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không thể đẹp đẽ nữa. Những gam màu có thể nhạt nhòa lúc này, nhưng rồi từ từ, chúng sẽ trở lại. Và thường, ta bước ra khỏi bão giông mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, và biết trân trọng hơn những điều giản dị — ánh nắng xuyên qua khung cửa, tiếng cười bên bạn bè, mùi hương của cơn mưa.
Còn các bạn, bạn đã từng thấy mình mắc kẹt trong bóng tối của một mùa giông bão chưa? Có lẽ bạn đang ở đó ngay lúc này hoặc có thể bạn đã bắt đầu hành trình quay về với ánh sáng. Dù bạn ở đâu, xin hãy nhớ: bạn không hề đơn độc. Hãy dịu dàng với chính mình. Hãy tiến từng bước dũng cảm. Cuộc đời có thể đã xô ngã ta, nhưng ta vẫn còn ở đây và điều đó có nghĩa là ta vẫn còn cơ hội để ôm lại cuộc sống lần nữa.
Vậy hôm nay, bạn có thể làm một điều nhỏ bé nào để cảm thấy gần gũi hơn với chính mình? Hãy bắt đầu — cùng nhau.