Bạn đã bao giờ có điều gì đó cứ day dứt trong lòng suốt nhiều ngày, nhiều tháng, thậm chí nhiều năm trời - điều gì đó bạn rất muốn nói ra nhưng lại không thể? Tất cả chúng ta đều từng như vậy.
Dù là lời thú nhận, lời xin lỗi, lời cảm ơn, hay thậm chí là lời tạm biệt, có những lời càng giữ trong lòng thì càng nặng nề. Sự thật là, không nói ra thường gây tổn thương nhiều hơn ta tưởng.
Đôi khi chúng ta im lặng vì sợ hãi. Chúng ta sợ bị từ chối, ngại ngùng, hoặc làm tổn thương ai đó. Chúng ta lo lắng rằng việc nói ra có thể thay đổi mọi thứ—và không phải theo hướng tích cực. Những lúc khác, đó là do lòng tự trọng, tội lỗi, hoặc đơn giản là không biết phải nói thế nào. Ví dụ, chúng ta có thể muốn nói "Tôi nhớ bạn" với một người đã bỏ đi, hoặc "Tôi tha thứ cho bạn" với một thành viên trong gia đình chưa bao giờ xin lỗi. Nhưng nỗi sợ bị tổn thương khiến chúng ta im lặng.
Chúng ta nghĩ rằng sự im lặng sẽ giữ được bình yên, nhưng sâu thẳm bên trong nó có thể tạo nên áp lực. Như một quả cầu tuyết mềm lăn xuống dốc, những lời không nói ra sẽ ngày càng nặng nề hơn. Chúng ta có thể mỉm cười và tiếp tục, nhưng bên trong, câu nói mà chúng ta chưa từng nói vẫn vang vọng. Theo thời gian, nó thậm chí có thể định hình các mối quan hệ của chúng ta. Chúng ta có thể xa cách, trở nên lạnh nhạt hơn, hoặc hiểu lầm nhau nhiều hơn. Tất cả chỉ vì chúng ta chưa bao giờ dám lên tiếng.
Thực tế mà nói—hối hận thường không đến từ những gì ta đã nói, mà là những gì ta chưa nói. Hãy nghĩ lại xem: có thể đã có lúc bạn muốn nói "Anh yêu em" nhưng lại không nói, và giờ người ấy đã ra đi. Hoặc có thể bạn muốn lên tiếng cho chính mình, nhưng lại im lặng và giờ tự hỏi điều gì đã có thể thay đổi nếu bạn dũng cảm hơn. Những khoảnh khắc ấy vẫn còn đọng lại trong ta. Chúng gợi lại ký ức của ta vào ban đêm và thì thầm, "Giá như mình nói ra thì sao?"
Câu trả lời là—có. Không bao giờ là quá muộn. Đôi khi chúng ta chỉ cần đúng thời điểm hoặc đúng lời nói. Và nếu nói ra vẫn còn quá khó khăn, chúng ta có thể thử viết ra. Một lá thư, một tin nhắn, hay thậm chí chỉ là tự nói chuyện với chính mình cũng có thể là bước đầu tiên. Điều quan trọng là chúng ta hãy nói ra. Việc giải phóng những lời nói bị kìm nén đó có thể mang lại sự chữa lành không chỉ cho người khác, mà còn cho chính chúng ta.
Chúng ta đều là con người. Ai cũng có những lời muốn nói mà ta giấu kín. Nhưng biết đâu hôm nay chính là ngày ta mở lòng, dù chỉ một chút. Có điều gì bạn vẫn luôn muốn nói - với bạn bè, cha mẹ, người yêu, hay thậm chí là với chính mình? Hãy hít thở thật sâu. Hãy thử nói ra, dù chỉ là nói nhỏ. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy lòng mình nhẹ nhõm đến nhường nào.
Giờ đến lượt bạn. Câu nói nào bạn luôn muốn nói nhưng chưa bao giờ dám nói? Bạn không cần phải nói ra thành lời—nhưng việc thừa nhận nó đã là một bước tiến mạnh mẽ rồi. Hoặc nếu bạn cảm thấy đã sẵn sàng, hãy cho chúng tôi biết một cách ẩn danh. Hãy cùng nhau hỗ trợ nhau nói lên những điều từ trái tim. Suy cho cùng, những lời nói dũng cảm nhất thường là những lời nói thầm lặng nhất.