Khi hình dung về cuộc sống ngoài không gian, chúng ta thường nghĩ đến cảm giác lơ lửng, ngắm Trái Đất từ xa và sự phấn khích của hành trình khám phá.
Nhưng đằng sau những khoảnh khắc kỳ diệu ấy là một câu chuyện khác — cách mà cuộc sống không có trọng lực làm thay đổi cách cơ thể con người phát triển và vận hành.
Trong bài viết này, chúng ta sẽ cùng khám phá những biến đổi đáng kinh ngạc nhất, từ việc chiều cao tăng lên cho đến những thách thức thể chất sâu sắc. Hãy cùng tìm hiểu!
Trên Trái Đất, trọng lực không ngừng kéo chúng ta xuống. Theo thời gian, cơ thể đã thích nghi với lực này. Một ví dụ điển hình là cột sống — khi đứng hoặc ngồi, nó bị nén nhẹ bởi trọng lực.
Nhưng trong môi trường không trọng lực, áp lực này biến mất, khiến cột sống được “giải phóng” và giãn nở. Các đĩa đệm mềm giữa các đốt sống hút thêm dịch, khiến chúng hơi phồng ra. Điều này làm cho cột sống kéo dài, và kết quả là cơ thể có thể cao hơn — đôi khi tới 5 cm!
Tuy nhiên, hiệu ứng này không kéo dài. Khi trở về Trái Đất, trọng lực lại “làm việc” và chiều cao nhanh chóng trở về mức bình thường.
Nghe có vẻ thú vị khi cao hơn, nhưng các phi hành gia lại phải đối mặt với một mặt trái: sức mạnh của hệ khung nâng đỡ cơ thể suy giảm.
Trên Trái Đất, các hoạt động hàng ngày như đi bộ hay nâng vật tạo áp lực giúp cơ bắp và khung xương duy trì độ vững chắc. Trong không gian, áp lực này biến mất. Khi đó, các tế bào duy trì độ chắc khỏe của khung xương hoạt động chậm lại, trong khi các tế bào phá hủy mô cũ lại hoạt động mạnh hơn. Sự mất cân bằng này khiến cấu trúc nâng đỡ yếu dần.
Các nghiên cứu cho thấy chỉ sau vài tháng ngoài không gian, mật độ xương ở một số vùng quan trọng có thể giảm hơn 3%, đặc biệt là ở phần thân dưới — hông, chân và các bộ phận vốn phải chịu trọng lượng khi ở Trái Đất. Điều này gây khó khăn cho việc đi lại hoặc di chuyển khi phi hành gia trở về, đòi hỏi sự hỗ trợ và huấn luyện đặc biệt.
Những biến đổi của cơ thể trong không gian đã truyền cảm hứng cho các nhà khoa học tìm ra cách hỗ trợ những người gặp tình trạng tương tự ngay trên Trái Đất. Ví dụ, người cao tuổi hoặc bệnh nhân suy giảm mật độ xương cũng đối mặt với vấn đề giống phi hành gia.
Các công cụ, bài tập và phương pháp điều trị được phát triển cho du hành vũ trụ có thể một ngày nào đó giúp hàng triệu người cải thiện khả năng vận động và giảm nguy cơ bệnh tật.
Chiều cao và sức mạnh khung xương không phải là điều duy nhất thay đổi. Cơ bắp bị teo lại vì ít vận động, và chất dịch trong cơ thể phân bố khác đi, khiến khuôn mặt của phi hành gia có thể trông “phúng phính” hơn.
Ngay cả hệ thống thăng bằng trong tai cũng bị “rối loạn” khi không còn trọng lực, gây cảm giác chóng mặt hoặc mất thăng bằng trong những ngày đầu ở không gian hoặc khi trở về Trái Đất. Việc thích nghi cần cả thời gian và huấn luyện.
Khi hướng đến các sứ mệnh lên Sao Hỏa hay sống lâu dài trong không gian, các nhà nghiên cứu đang nỗ lực tìm giải pháp. Các bài tập kháng lực chuyên biệt, chế độ ăn được tính toán kỹ và thiết bị mô phỏng trọng lực đang được thử nghiệm.
Trong tương lai, có thể xuất hiện công nghệ như phòng quay tạo trọng lực nhân tạo hoặc thuốc thông minh giúp cơ thể giữ được sức mạnh trong quá trình du hành. Mỗi bước tiến đưa chúng ta đến gần hơn mục tiêu khám phá vũ trụ an toàn và bền vững.
Không gian thay đổi chúng ta. Nó kéo dài cơ thể, dịch chuyển chất lỏng, và dần lấy đi sức mạnh bên trong. Những biến đổi ấy vừa bất ngờ vừa đầy thử thách, nhưng cũng mở ra cơ hội để con người phát huy khả năng thích nghi và sáng tạo.
Đó chính là sức hút của khám phá vũ trụ: giúp chúng ta hiểu hơn về sức bền của chính mình. Vậy, bạn chọn gì? Trôi lơ lửng giữa những vì sao để khám phá điều chưa biết, hay theo dõi những phát hiện mới từ Trái Đất? Dù ở đâu, hành trình tìm hiểu không gian cũng là câu chuyện chung của tất cả chúng ta. Hãy tiếp tục khám phá — từng bước, từng ý tưởng.