Bạn đã bao giờ căn chỉnh khung hình một cách hoàn hảo, nhưng rồi… lại thấy bức ảnh thật nhạt nhòa? Tôi từng ám ảnh với sự đối xứng tuyệt đối—cân bằng chủ thể, kẻ ô lưới, đảm bảo mọi thứ đều "chuẩn chỉnh".
Nhưng đâu đó trên hành trình ấy, những bức ảnh của tôi dần trở nên vô hồn. Nếu bạn cũng từng có cảm giác đó, thì chắc chắn bạn không hề đơn độc.
Hãy để tôi chia sẻ với bạn cách tôi học cách phá vỡ các quy tắc và vì sao điều đó lại khiến ảnh của tôi trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Chúng ta đều từng nghe về "quy tắc một phần ba" hay cách mà đối xứng giúp bức ảnh trở nên gọn gàng và tinh tế. Và đúng là—nó có tác dụng. Hãy nghĩ về những bức ảnh phản chiếu kinh điển, hay ảnh kiến trúc với đường nét thẳng tắp. Nhưng sau một thời gian, tất cả ảnh của tôi bắt đầu trông giống nhau. Đẹp, đúng đấy—nhưng nhàm chán. Không có kịch tính, không có bất ngờ. Nó không phản ánh cuộc sống thực.
Một ngày nọ, tôi chụp ảnh ở một khu chợ địa phương. Đông đúc, bừa bộn, chẳng có gì thẳng hàng. Tôi bấm máy vài kiểu—lệch khung, nghiêng góc, nền mờ nhòe với chuyển động hỗn loạn. Khi xem lại, những bức ảnh đó có thứ mà các bức "chỉnh chu" không có: năng lượng. Sự không hoàn hảo ấy chân thực đến lạ. Bạn gần như có thể nghe được tiếng ồn, ngửi thấy mùi đồ ăn.
Đó là khoảnh khắc tôi nhận ra: đôi khi, sự hỗn loạn kể câu chuyện hay hơn sự kiểm soát.
Phá vỡ quy tắc không có nghĩa là cẩu thả. Tất cả vẫn phải có chủ đích. Bạn chỉ đang học cách sử dụng sự mất cân bằng một cách có chủ ý. Hãy đặt chủ thể ở góc khung hình. Cứ để đầu bị cắt một chút. Chụp người đang nháy mắt hay đang bước ra khỏi khung.
Những khoảnh khắc đó tạo nên chuyển động, cảm xúc và thành thật mà nói, chúng tạo nên nhiều cuộc trò chuyện hơn là một bức ảnh "chuẩn bài" bao giờ hết.
Lần tới khi ra ngoài chụp ảnh, hãy tự thử thách bản thân: chụp 10 bức ảnh "lộn xộn", kỳ lạ, hay thậm chí là "sai". Bạn sẽ bất ngờ vì nhiều bức trong đó có thể trở thành ảnh yêu thích của bạn.
Nó thật sự giải phóng cảm xúc. Và nhắc bạn rằng: nghệ thuật không cần công thức để trở nên đẹp đẽ.
Bạn nghiêng về những bức ảnh sắc nét, bố cục gọn gàng hay yêu thích kiểu ảnh thô mộc, ngẫu nhiên và khó đoán? Hãy chia sẻ trong phần bình luận nhé. Tôi luôn tò mò cách người khác nhìn thế giới qua ống kính của mình. Và này—lần tới nếu bạn cảm thấy "bí ý tưởng", hãy thử làm ngược lại. Phá vài quy tắc. Biết đâu bạn sẽ ghi lại được điều gì đó thật không thể quên.