Hãy nghĩ về một khoảnh khắc khi bạn đang xem phim và bất chợt, âm nhạc vang lên dồn dập khiến bạn nổi da gà. Có thể đó là một khúc piano dịu nhẹ trong cảnh buồn, hay một bản giao hưởng hùng tráng khi người anh hùng chiến thắng nghịch cảnh.
Đó chính là phép màu của nhạc phim. Chúng ta có thể không luôn nhận ra nó, nhưng chắc chắn luôn cảm nhận được. Hãy cùng khám phá vì sao nhạc phim lại có sức mạnh đến thế và những bản nhạc nào đã chạm đến trái tim của hàng triệu khán giả.
Ở nhiều khía cạnh, âm nhạc đóng vai trò như một người dẫn dắt cảm xúc. Chỉ một nốt nhạc có thể khơi dậy căng thẳng, niềm hy vọng, hay nỗi đau. Ví dụ, những nốt nhạc dâng dần trong "Circle of Life" (Vòng đời) của The Lion King khiến ta cảm nhận được sự thiêng liêng, như thể điều gì đó vĩ đại sắp bắt đầu. Ngược lại, giai điệu nặng nề, chậm rãi trong Joker (2019) càng khiến từng khung hình trở nên nặng trĩu và đầy ám ảnh.
Ngay cả khi chưa từng xem phim, chúng ta vẫn có thể nhận ra những bản nhạc phim nổi tiếng. Đó chính là sức mạnh của âm nhạc. Hãy nghĩ đến:
• "My Heart Will Go On" trong Titanic
– Bản ballad day dứt về tình yêu và sự mất mát.
• Giai điệu mở đầu của Harry Potter
– Chỉ vài nốt nhạc đã đưa ta trở về thế giới phù thủy kỳ ảo.
• Nhạc phim Pirates of the Caribbean
– Nhanh, mạnh và phiêu lưu, khiến ta như sẵn sàng ra khơi.
• "Now We Are Free" từ Gladiator
– Một bản nhạc vừa buồn, vừa thanh thản, khó phai trong tâm trí.
Những bản nhạc này không chỉ là phần nền—chúng trở thành một phần của câu chuyện mà chúng ta ghi nhớ.
Một số bản nhạc phim gây xúc động nhất lại không ồn ào hay phức tạp—chúng nhẹ nhàng và tinh tế. Giai điệu piano trong The Theory of Everything (2014), sáng tác bởi Jóhann Jóhannsson, lột tả hoàn hảo câu chuyện ngọt ngào nhưng đầy thử thách của tình yêu, khoa học và nghị lực sống. Một ví dụ khác là "Married Life" trong phim Up—bản nhạc dịu dàng khiến đoạn montage mở đầu trở thành ký ức không thể nào quên, dù không hề có lời thoại.
Một số bản nhạc phim mang tính biểu tượng đến mức gần như định nghĩa cả bộ phim. Liệu Star Wars có còn hoành tráng nếu thiếu giai điệu mở đầu hào hùng của John Williams? Liệu Inception có gây choáng ngợp đến vậy nếu thiếu bản nhạc dày tầng, rung chuyển của Hans Zimmer? Những bản nhạc này không chỉ hỗ trợ cho hình ảnh—chúng chính là linh hồn của bộ phim.
Âm nhạc giúp xây dựng sợi dây gắn kết giữa người xem và nhân vật. Trong Interstellar, nhạc nền với âm thanh từ đàn organ vừa tạo cảm giác rộng lớn vừa gợi xúc cảm sâu sắc cho câu chuyện về không gian, thời gian và tình thân. Nó biến một bộ phim khoa học viễn tưởng trở thành hành trình đầy tính con người. Bản nhạc giúp chúng ta hiểu được điều mà ngôn từ không thể diễn đạt.
Âm nhạc tác động mạnh mẽ đến não bộ. Theo tiến sĩ tâm lý âm nhạc Elizabeth Hellmuth Margulis, các mẫu lặp lại và những đoạn cao trào cảm xúc trong âm nhạc có thể kích hoạt phản ứng tâm lý mãnh liệt—dù ta không hiểu rõ lý do. Não bộ của chúng ta liên kết âm thanh với ký ức, hình ảnh hoặc cảm xúc, khiến nhạc phim trở nên riêng tư và đầy cảm tính.
Lần tới khi xem phim, hãy thử chú ý nhiều hơn đến phần âm nhạc. Nó không chỉ để lấp đầy khoảng lặng mà còn là người kể chuyện, người hướng dẫn, thậm chí là nhịp tim của cả bộ phim. Dù là bản nhạc hùng tráng hay chỉ một nốt violin đơn độc, nhạc phim góp phần định hình cảm xúc và ghi dấu ký ức trong tâm trí ta.
Bạn có bản nhạc phim nào khiến mình nổi da gà mỗi lần nghe lại? Có lẽ là bản nhạc từng giúp bạn vượt qua giai đoạn khó khăn, hoặc gợi nhớ đến một người đặc biệt? Chúng tôi rất muốn nghe những bản yêu thích của bạn—bởi đôi khi, điều khiến một bộ phim trở nên không thể quên, không phải là lời thoại hay cảnh quay… mà chính là âm nhạc.