Thành thật mà nói, khi nhìn vào một bức ảnh thực sự lay động lòng người, hiếm khi nào nó hoàn hảo. Ánh sáng có thể hơi lệch, tóc ai đó có thể bay, hoặc hậu cảnh có thể trông lộn xộn. Nhưng dù sao thì, nó vẫn mang lại cảm giác chân thực.
Đó chính là điều kỳ diệu. Khi đi sâu hơn vào nhiếp ảnh, ta bắt đầu nhận ra rằng những bức ảnh "hoàn hảo" thường thiếu đi một thứ gì đó mà ta không thể gọi tên—nhưng lại cảm nhận được. Và "thứ gì đó" đó thường là sự chân thật, cảm xúc, hoặc một câu chuyện.
Chúng ta đều đã từng thấy những bức ảnh hoàn hảo về mặt kỹ thuật—ánh sáng tuyệt vời, góc chụp hoàn hảo, tiêu điểm sắc nét—nhưng bằng cách nào đó, chúng lại mang lại cảm giác lạnh lẽo. Tại sao? Bởi vì chúng mang lại cảm giác dàn dựng. Mặt khác, một bức ảnh ấn tượng có thể bắt gặp ai đó đang cười khúc khích, hoặc trong một cái liếc mắt, hoặc khi đang đi bộ dưới mưa. Những khiếm khuyết nhỏ này chính là thứ tạo nên sức sống cho bức ảnh. Chúng ta kết nối với những khoảnh khắc này bởi vì chúng phản ánh thế giới thực—chứ không phải một phiên bản được trau chuốt của nó.
Tất nhiên, sự đối xứng và cân bằng rất quan trọng trong thiết kế hình ảnh. Nhưng khi nhìn vào một bức ảnh, điều đọng lại trong ký ức của chúng ta thường không phải là bố cục—mà là cảm xúc. Một cái ôm đầy nước mắt. Một tiếng cười vang. Một chuyển động đột ngột. Những khoảnh khắc này thường lộn xộn, nhanh chóng và bất ngờ. Nhưng chúng chạm đến trái tim chúng ta bởi vì chúng ta có thể cảm nhận được cảm xúc của người trong ảnh. Đó chính là sức mạnh của cảm xúc vượt trên sự hoàn hảo về mặt kỹ thuật.
Chúng ta có thể nghĩ rằng một bức ảnh hoàn hảo là một bức ảnh tuân theo mọi quy tắc. Nhưng quy tắc có thể khiến mọi thứ trở nên dễ đoán. Một bức ảnh hơi mờ thực sự có thể mang lại cảm giác mơ mộng hơn. Một chút ánh sáng lóe lên có thể thêm phần ấm áp. Một đường chân trời cong queo có thể phản ánh sự vội vã của khoảnh khắc. Những cái gọi là "khuyết điểm" này có thể biến một bức ảnh thông thường thành một kỷ niệm độc nhất vô nhị. Và đó chính là điều làm nên sự đặc biệt của nó—nó là thứ mà chỉ chúng ta mới có thể ghi lại.
Nhiếp ảnh là của con người. Chúng ta bấm máy bằng chính đôi tay của mình, đôi khi vội vã, đôi khi lại run rẩy vì phấn khích. Máy ảnh có thể không bắt được ánh sáng hoàn hảo, nhưng nó bắt được cảm xúc của chúng ta trong khoảnh khắc đó. Chính cái chạm của con người, với tất cả những "sai sót" nhỏ nhặt, mới là điều tạo nên nghệ thuật nhiếp ảnh. Chúng ta không phải máy móc chạy theo sự hoàn hảo—chúng ta là những con người ghi lại những câu chuyện.
Lần tới khi ra ngoài với máy ảnh hay thậm chí là điện thoại, hãy thử một điều: Đừng chờ đợi khoảnh khắc hoàn hảo. Chỉ cần bấm máy. Hãy bắt lấy làn gió thoảng qua mái tóc ai đó, khoảnh khắc trước khi mỉm cười, một ánh nhìn vô tư. Hãy ngừng lo lắng về các quy tắc và bắt đầu chú ý đến cảm xúc. Càng rèn luyện đôi mắt để nhận ra những khoảnh khắc chân thật, mộc mạc này, chúng ta sẽ càng chụp được những bức ảnh ý nghĩa hơn.
Bức ảnh không hoàn hảo yêu thích của bạn là gì? Có thể nó hơi mất nét hoặc ánh sáng hơi kỳ lạ—nhưng dù sao bạn vẫn yêu thích nó. Chúng tôi rất muốn nghe câu chuyện của bạn đằng sau nó! Bởi vì cuối cùng, đó chính là ý nghĩa của nhiếp ảnh—lưu giữ những khoảnh khắc khiến chúng ta cảm nhận được điều gì đó. Hãy cùng nhau trân trọng vẻ đẹp của sự không hoàn hảo.