Chào các bạn! Hãy tưởng tượng thế này nhé: một nông trại yên ả ở Somerset, những cánh đồng xanh mướt trải dài, và hương thơm của hoắc hương lan tỏa trong không khí.
Giờ thêm vào một sân khấu tự dựng, vé chỉ 1 bảng (kèm ly sữa miễn phí từ chính đàn bò trong trại!), và làn sương mộng mị của phong trào flower power đang ngập tràn.
Nghe như cảnh trong một bộ phim thập niên 70 phải không? Nhưng đây là câu chuyện có thật và là khởi đầu của một điều vĩ đại. Hãy cùng tua ngược thời gian về năm 1970—năm mà lễ hội Glastonbury đầu tiên được khai sinh, và vô tình đặt nền móng cho một trong những sự kiện âm nhạc mang tính biểu tượng nhất thế giới.
Tất cả bắt đầu từ một người đàn ông tên là Michael Eavis, một người chăn nuôi bò sữa sống tại Pilton, Somerset. Sau khi tham dự một buổi hòa nhạc của Led Zeppelin, Eavis được truyền cảm hứng để tổ chức một sự kiện âm nhạc ngay trên mảnh đất của mình. Chỉ một ngày sau khi huyền thoại Jimi Hendrix qua đời, và khi phong trào flower power vẫn còn đang thăng hoa, lễ hội đã chính thức mở cổng vào ngày 19 tháng 9 năm 1970—với chưa đến 1.500 người tham dự. Hồi đó, nó thậm chí còn chưa mang tên “Glastonbury Festival”. Cái tên ban đầu là “Pilton Pop, Blues & Folk Festival”. Nhưng bầu không khí thì sao? Đúng chất phản văn hóa—mộng mơ và tự do.
Tuy lễ hội năm đó chưa có dàn sao hoành tráng như hiện nay, nhưng lại sở hữu những “viên ngọc thô” quý giá. T. Rex là ban nhạc chính (thay thế The Kinks vào phút chót), và màn trình diễn của họ đã trở thành huyền thoại. Họ mang phong cách glam rock táo bạo đến với cánh đồng đầy những tâm hồn mộng mơ chân trần. Ngoài ra còn có Stackridge và Quintessence—những cái tên không còn quá quen thuộc ngày nay, nhưng khi ấy lại rất phù hợp với không khí thử nghiệm và hippie đặc trưng của lễ hội.
Bạn không nghe nhầm đâu. Vé vào lễ hội Glastonbury đầu tiên chỉ có giá 1 bảng, và mọi người tham dự đều được mời một ly sữa tươi từ đàn bò của nông trại. Không tài trợ, không sân khấu hiện đại—chỉ có âm nhạc, sự bình yên và tinh thần cộng đồng. Một nét mộc mạc khó có thể tìm thấy ở bất kỳ sự kiện nào thời nay.
Điều khiến Glastonbury năm đó đặc biệt không chỉ nằm ở âm nhạc mà còn là thông điệp. Nó phản ánh tinh thần của cả một thế hệ đang khao khát tự do, khẳng định bản thân và sự gắn kết. Lấy cảm hứng từ Woodstock và chủ nghĩa lý tưởng của thập niên 60, lễ hội hòa quyện giữa âm nhạc, hòa bình và chút nổi loạn nhẹ nhàng—tất cả diễn ra giữa khung cảnh thôn quê yên bình của nước Anh.
Không ai ngờ rằng sự kiện nhỏ bé, giản dị ấy lại trở thành một lễ hội toàn cầu như ngày nay. Từ 1.500 người đến hơn 200.000 khán giả, từ ban nhạc địa phương đến những ngôi sao như Beyoncé và Paul McCartney—Glastonbury đã đi một chặng đường dài. Nhưng trái tim của lễ hội? Được hình thành ngay từ ngày đầu tiên ấy.
Lễ hội Glastonbury đầu tiên mang nét mộc mạc, nguyên bản và đầy tâm hồn. Nó ghi lại những tia sáng cuối cùng của thời kỳ flower power, đồng thời gieo mầm cho một hiện tượng văn hóa bền vững đến tận hôm nay.
Vì vậy, lần sau khi bạn thấy sân khấu kim tự tháp khổng lồ trên truyền hình, hãy nhớ rằng: tất cả đã bắt đầu từ một người nông dân, một cánh đồng, một giấc mơ… và một chút sữa miễn phí.