Chào các bạn! Đã bao giờ đi ngang qua một bãi cỏ tuyệt đẹp giữa thành phố và nghĩ, "Wow, trông thật xanh… nhưng để làm gì nhỉ?" Mình cũng vậy.


Mình từng sống ở vài thành phố khác nhau, và dù các mảng xanh luôn trông rất đẹp trong ảnh, thực tế thì lại hiếm khi là nơi ta có thể thực sự sử dụng.


Vì vậy hôm nay, mình muốn nói một chút về khoảng cách kỳ lạ giữa việc "trông có vẻ xanh" và thật sự "sống xanh".


Không gian xanh và không gian có thể dùng


Ngày nay, nhiều thành phố đang theo đuổi các chỉ số "phủ xanh"—càng cao càng tốt, đúng không? Nhưng vấn đề là: có cây, có cỏ không đồng nghĩa với việc cuộc sống của người dân được cải thiện. Mình từng thấy những bãi cỏ rộng bị rào kín, mảnh hoa bé xíu nằm lọt thỏm giữa ngã tư xe cộ, hay những triền dốc phủ đầy cây bụi mà chẳng ai bước tới được. Ừ thì, những thứ đó giúp con số "xanh" tăng lên... nhưng liệu chúng có làm cuộc sống ta tốt hơn?


Mình chỉ muốn được ngồi một chút thôi


Chuyện thật luôn: có lần mình đi bộ 20 phút với ly cà phê trên tay, chỉ để tìm một băng ghế có bóng mát để ngồi nghỉ. Trên đường đi, mình lướt qua không biết bao nhiêu hàng cây, hàng rào tỉa tót gọn gàng… nhưng không hề có chỗ nào để ngồi. Cuối cùng, mình đành đứng dựa vào gốc cây. Và chính lúc đó mình chợt nhận ra — nhiều không gian xanh trong thành phố chỉ để "nhìn cho đẹp". Nó được thiết kế để trông ấn tượng từ trên cao (xin chào drone shot), chứ không hẳn để phục vụ cuộc sống hằng ngày.


Chúng ta thực sự cần gì?


Chúng ta cần những không gian xanh có thể sử dụng được:


• Công viên để chạy bộ, dắt thú cưng, hay chơi cùng trẻ nhỏ


• Góc mát mẻ với ghế cho người lớn tuổi nghỉ chân


• Khu vực rộng rãi để cộng đồng tụ họp, múa lân, tập thái cực quyền


• Đường đi bộ, đường xe đạp an toàn và dễ chịu


Không chỉ là trồng nhiều hơn mà là thiết kế thông minh hơn


Những điều nhỏ bé lại làm nên khác biệt


Gần đây mình bắt đầu để ý xem không gian xanh nào khiến mình mỉm cười. Một mảnh vườn bé xíu nơi mấy cô chú trồng rau thơm. Một lối đi rợp tre mà buổi sáng có thể nghe tiếng chim hót. Một công viên nơi lũ trẻ chạy chân trần vui đùa. Chính những nơi đó mới thật sự có hồn. Thành phố không nên chỉ đẹp về mặt hình ảnh. Nó cần đáng sống nữa.


Còn bạn thì sao?


Bạn đã từng gặp một không gian xanh trông đẹp mà chẳng biết làm gì ở đó chưa? Hay bạn có phát hiện ra một góc công viên nhỏ xíu mà khiến bạn thấy ngày hôm đó bỗng dễ chịu hơn? Hãy chia sẻ cùng mình trong phần bình luận.


Mình rất muốn nghe câu chuyện về những không gian xanh ở nơi bạn sống—dù có được sử dụng hay không.


Bởi vì cuối cùng, một thành phố không chỉ được đo bằng vẻ ngoài. Mà bằng cách chúng ta thật sự sống trong đó