Bạn đã bao giờ nhìn quanh và chợt nhận ra danh sách bạn bè của mình... đã ngắn hơn rất nhiều so với trước đây chưa? Ừ, tôi cũng vậy.
Tôi nhận ra điều đó vào một ngày khi đang lướt qua những bức ảnh nhóm thời đại học — những nụ cười, sự hỗn loạn, những trò đùa chỉ tụi mình hiểu... và rồi tôi tự hỏi: “Giờ họ đang ở đâu?”
Có người tôi đã không liên lạc suốt nhiều năm. Và thật lòng mà nói? Tôi từng thấy buồn vì điều đó. Nhưng rồi tôi học được một điều và tôi muốn chia sẻ, nếu dạo gần đây bạn cũng có cảm giác tương tự.
Hồi đó, chúng ta có thời gian. Thật nhiều thời gian. Sau giờ học là tụ tập, trò chuyện không dứt, lên kế hoạch cho những chuyến đi bất chợt. Nhưng bây giờ thì sao? Cuộc sống dày đặc những trách nhiệm. Công việc, hóa đơn, gia đình, hoặc đơn giản là sự mệt mỏi vì cố gắng gồng gánh tất cả. Tình bạn cần năng lượng. Và khi ta trưởng thành, năng lượng ấy bị chia nhỏ cho nhiều thứ — nên ta tự nhiên chỉ giữ lại những mối quan hệ thật sự quan trọng và an toàn.
Tôi từng tin rằng những người bạn thân thiết sẽ gắn bó suốt đời. Nhưng sự thật là gì? Một số người đến bên ta chỉ trong một giai đoạn. Họ giúp ta trưởng thành, làm cho chương ấy trong đời thêm ý nghĩa — rồi thời gian khẽ khàng đưa ta rẽ lối. Nhưng điều đó không làm cho tình bạn ấy kém phần chân thật. Nó chỉ là sự phù hợp trong một khoảng thời gian nhất định.
Càng lớn, tôi càng nhận ra mình cần những người bạn khiến mình thấy như về nhà. Những người hiểu cả sự im lặng. Không cần cập nhật liên tục, nhưng vẫn luôn xuất hiện khi ta cần. Tôi không còn đủ thời gian hay sức lực cho những mối quan hệ đầy kịch tính. Giờ đây, tôi cần sự chân thành, tử tế và không gian. Và đôi khi, điều đó đồng nghĩa với việc buông tay những tình bạn từng là một phần quan trọng và điều đó là hoàn toàn ổn.
Việc có ít bạn bè hơn không đồng nghĩa với việc ta thất bại trong giao tiếp. Nó có nghĩa là ta đang chọn chất lượng thay vì số lượng. Trước đây, tôi từng nghĩ có nhiều bạn đồng nghĩa với việc mình đang “sống đúng”. Giờ thì tôi tin rằng: chỉ cần vài người thật lòng, nghĩa là tôi đã hiểu ra điều quan trọng nhất.
Bạn có thấy vòng tròn bạn bè của mình nhỏ lại khi trưởng thành không? Điều đó có khiến bạn bận tâm hay bạn đã tìm thấy sự bình yên trong đó? Tôi rất muốn nghe suy nghĩ của bạn trong phần bình luận. Hãy cùng nhau nhắc nhở rằng: ta không cô đơn trong sự thay đổi này