Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng có những ngày mà lời nói trở nên bất lực. Bạn cảm thấy bồn chồn, lo âu hoặc choáng ngợp—nhưng khi có ai hỏi “Bạn sao thế?”, bạn chẳng thể diễn đạt được.
Và chính lúc đó, nghệ thuật có thể xuất hiện—không phải như một món đồ trang trí hay sở thích nhất thời, mà như một cây cầu lặng lẽ dẫn lối đến những cảm xúc ta chưa thể gọi tên.
Hãy cùng khám phá cách nghệ thuật thị giác, đặc biệt là vẽ và hội họa, đang âm thầm trở thành công cụ hỗ trợ sức khỏe tinh thần vô cùng thiết thực và tại sao bạn không cần phải là “nghệ sĩ” mới có thể hưởng lợi từ nó.
Bạn có bao giờ nhận ra cảm xúc đôi khi bị kẹt lại trong cơ thể không? Vai gáy cứng đờ, hàm răng nghiến chặt, hơi thở nông và gấp—tất cả là những dấu hiệu cho thấy cảm xúc chưa được giải phóng đúng cách.
Tất nhiên, trò chuyện là một cách hỗ trợ. Nhưng khi lời nói trở nên khó khăn—hoặc không đủ—thì tạo hình thị giác có thể mang lại cảm giác giải tỏa thật sự.
Việc vẽ hoặc tô màu giúp bạn bỏ qua phần não lý trí để tiếp cận thẳng với vùng cảm xúc. Đó là lý do vì sao nhiều người từng trải qua sang chấn hoặc căng thẳng mạn tính lại phản ứng tích cực hơn với hình ảnh thay vì ngôn từ. Khi trung tâm ngôn ngữ trong não bị quá tải hoặc “đóng cửa”, sáng tạo trở thành lối đi dịu dàng và hiệu quả hơn.
Một sự thật đơn giản: bạn không cần hiểu lý thuyết màu sắc hay vẽ chân dung hoàn hảo để xử lý cảm xúc qua nghệ thuật. Điều bạn cần là sự hiện diện—một tờ giấy, cây bút, cây cọ—và sự cho phép chính mình được thể hiện bất cứ điều gì xuất hiện.
Trong một buổi trị liệu nghệ thuật điển hình, chuyên viên trị liệu sẽ đưa ra các gợi ý mở như:
1. Hãy vẽ cảm giác lo âu trông như thế nào.
2. Dùng màu sắc thể hiện tâm trạng hiện tại của bạn.
3. Tạo ra một “nơi an toàn” từ trí tưởng tượng.
Đây không phải là “bài tập mỹ thuật”—mà là bản đồ cảm xúc.
Chuyên gia sẽ đồng hành để giúp bạn phản chiếu lại, không đánh giá. Và theo thời gian, những mẫu hình lặp lại hay cảm xúc bị giấu kín sẽ dần trở nên rõ ràng—ngay cả với chính người đã vẽ ra chúng.
Hãy nói về Sarah, 34 tuổi, quản lý marketing. Cô tìm đến liệu pháp nghệ thuật không vì từng bị sang chấn, mà vì cảm thấy “trơ lì” về mặt cảm xúc. “Tôi mệt nhưng đầu óc thì cứ hoạt động liên tục”, cô chia sẻ. Lần cuối cô cầm cọ là hồi cấp 3.
Trong buổi đầu tiên, cô chỉ dùng màu đen và xám. Hình dạng thì sắc nhọn, đứt đoạn. Sau vài tuần, bảng màu của cô dần phong phú hơn. Có hôm, cô vẽ một chấm đỏ bao quanh bởi các vòng tròn xanh và nói: “Đây là cảm giác của tôi khi cố lên tiếng trong các cuộc họp”.
Chính hình ảnh đó đã mở ra một cuộc đối thoại mà bấy lâu cô né tránh—với chính bản thân mình. Cô nhận ra nguyên nhân khiến mình kiệt sức không phải là công việc quá tải, mà là do cô luôn im lặng trước cảm giác khó chịu. Và nghệ thuật đã làm điều đó trở nên hữu hình.
Một nghiên cứu năm 2017 do Girija Kaimal thực hiện bằng công nghệ fNIRS đã chỉ ra rằng: khi chúng ta vẽ, phác thảo hay sáng tạo, vùng trung tâm khen thưởng của não bộ được kích hoạt, tăng lưu lượng máu đến vỏ não trước trán—khu vực hỗ trợ việc ra quyết định và điều hòa cảm xúc.
Các nghiên cứu liên quan cũng cho thấy việc tạo hình nghệ thuật giúp giảm nồng độ cortisol—loại hormone gây căng thẳng. Nói cách khác, dù chỉ là vài nét vẽ nguệch ngoạc cũng có thể làm dịu hệ thần kinh và giúp bạn cảm thấy kiểm soát tốt hơn.
Hoàn toàn có thể. Liệu pháp nghệ thuật không nhắm đến việc tạo ra tác phẩm “đẹp” mà là cách đưa thế giới nội tâm của bạn ra ngoài.
Ngay cả những hoạt động đơn giản cũng có thể rất hữu ích:
1. Thở cùng màu sắc: Chọn một màu khiến bạn thấy dễ chịu. Mỗi lần hít vào, vẽ một đường cong chậm rãi. Thở ra, đổi sang màu khác.
2. Vẽ ra cơn giận: Dùng nét vẽ to, đậm, sắc cạnh. Cần thiết có thể xé giấy. Đây là cách xả cảm xúc một cách an toàn.
3. Nhật ký cảm xúc bằng hình ảnh: Thay vì viết lại một ngày của bạn, hãy thể hiện nó bằng màu sắc hoặc họa tiết trừu tượng.
Những hoạt động này không chỉ thư giãn—mà còn là cách để não học được con đường phi ngôn ngữ để xử lý căng thẳng.
Theo tiến sĩ Cathy Malchiodi, chuyên gia đầu ngành về trị liệu nghệ thuật: “Việc viết nhật ký hình ảnh, vẽ nguệch ngoạc hay tô màu đều có thể giúp điều hòa hệ thần kinh và tích hợp các trải nghiệm cảm xúc”.
Dù bất kỳ ai cũng có thể hưởng lợi, liệu pháp nghệ thuật đặc biệt hữu ích với:
• Người khó diễn đạt cảm xúc bằng lời nói
• Trẻ em, thiếu niên đang trải qua thay đổi trong gia đình
• Người trưởng thành bị kiệt sức, mất cảm hứng sáng tạo
• Người cao tuổi đang đối mặt với mất mát hoặc cô đơn
Nó cũng phù hợp với những ai không muốn hoặc đã thử liệu pháp nói chuyện mà không thấy hiệu quả lâu dài.
Dưới đây là cách đơn giản để bạn thử ngay hôm nay:
1. Lấy một tờ giấy và bất kỳ vật dụng nào có thể vẽ.
2. Hẹn giờ 10 phút.
3. Không cần lên ý tưởng trước—hãy để tay bạn tự do di chuyển. Vẽ hình khối, nét, ký hiệu… tùy ý.
4. Sau đó, ngắm nhìn thành phẩm. Hỏi bản thân: “Hình ảnh này chứa đựng cảm xúc gì?”
Không áp lực. Không đánh giá. Chỉ cần sự tò mò. Đó chính là bước đầu tiên của sự chữa lành.
Liệu pháp nghệ thuật không phải là từ khóa hot trên blog sức khỏe tinh thần. Nó đang dần trở thành công cụ cốt lõi trong trường học, phòng khám, và cả nơi làm việc—bởi nó giúp chúng ta làm điều mà ai cũng ngại: cảm nhận.
Và cảm nhận, dù hỗn độn đến đâu luôn là bước đầu tiên để hồi phục.
Vì vậy, lần tới khi cảm xúc trong bạn rối ren, đừng vội tìm đến điện thoại hay đồ ăn vặt. Hãy tìm lấy một cây bút. Để đôi tay lên tiếng khi lời nói chẳng thể cất thành lời. Bạn nghĩ cảm xúc của mình sẽ trông như thế nào trên trang giấy?