Bạn đã bao giờ nhìn vào một bức ảnh khiến bạn phải dừng lại và tự hỏi: “Đây có thật không?” Có thể là một vật thể đang lơ lửng, một cảnh quan đang tan chảy, hay một gương mặt bị thay thế bằng… một chiếc đồng hồ?
Chào mừng bạn đến với thế giới kỳ lạ và mê hoặc của nhiếp ảnh siêu thực. Không giống như nhiếp ảnh truyền thống – nơi ghi lại thực tế như nó vốn có – nhiếp ảnh siêu thực bẻ cong hiện thực, thách thức logic và đánh thức trí tưởng tượng.
Hãy cùng khám phá hành trình của chủ nghĩa siêu thực khi bước vào lĩnh vực nhiếp ảnh, cách các nghệ sĩ tạo nên những hình ảnh như mộng, và lý do tại sao thể loại này vẫn cuốn hút khán giả trên toàn thế giới. Sẵn sàng để nghi ngờ thị giác của chính mình chưa?
Chủ nghĩa siêu thực bắt đầu như một phong trào văn hóa vào những năm 1920, với những cái tên như André Breton và Salvador Dalí dẫn dắt. Mục tiêu của họ là mở khóa tiềm thức và hòa quyện giấc mơ với thực tại.
Dù hội họa và văn chương là hai lĩnh vực tiên phong, nhiếp ảnh cũng nhanh chóng gia nhập – mang đến một yếu tố mới lạ: tái hiện điều phi lý bằng công cụ vốn được tạo ra để ghi lại cái thật.
Những nhiếp ảnh gia tiên phong như Man Ray và Maurice Tabard đã sử dụng các kỹ thuật thử nghiệm như phơi sáng kép, hiệu ứng solarization và cắt ghép hình ảnh để tạo ra những khung hình không tưởng. Nhờ thao tác với ánh sáng và phim, họ đã đưa nhiếp ảnh thoát ra khỏi vai trò tư liệu đơn thuần để trở thành sân chơi của trí tưởng tượng.
Để tạo nên thế giới siêu thực, các nhiếp ảnh gia sử dụng nhiều phương pháp sáng tạo để bóp méo thực tế. Trong đó có:
• Phơi sáng kép:
Chồng hai bức ảnh lên nhau để tạo ra một hình ảnh như trong mơ.
• Ghép ảnh:
Kết hợp các yếu tố từ nhiều bức ảnh khác nhau để tạo ra một tổng thể phi logic.
• Biến dạng:
Làm méo mó vật thể hoặc con người để tạo nên sự phi thực.
• Tỷ lệ bất thường:
Khiến vật nhỏ trở nên khổng lồ hoặc ngược lại – tạo cảm giác căng thẳng thị giác.
• Biểu tượng:
Sử dụng những vật thể bất ngờ như đồng hồ, mặt nạ, hay con mắt để truyền tải các ý niệm trừu tượng như thời gian hoặc bản ngã.
Ngày nay, các công cụ kỹ thuật số đã mở rộng khả năng sáng tạo, nhưng mục tiêu vẫn như xưa: khiến người xem hoài nghi đâu là thật, đâu là tưởng tượng.
Man Ray là một trong những biểu tượng nổi bật nhất, với khả năng biến những vật thể thông thường thành tác phẩm nghệ thuật bí ẩn. Tác phẩm năm 1924 của ông – <i>Le Violon d'Ingres</i> – đã biến lưng người phụ nữ thành hình dáng cây đàn violin, tạo nên một ảo ảnh vừa dí dỏm vừa đầy ẩn dụ.
Một tên tuổi khác là Jerry Uelsmann – bậc thầy ghép ảnh bằng phương pháp thủ công trong phòng tối, từ thời chưa có phần mềm chỉnh sửa kỹ thuật số. Các bức ảnh của ông giống như những giấc mơ hiện hình.
Ngày nay, nghệ sĩ Erik Johansson tiếp nối truyền thống đó bằng kỹ thuật số hiện đại. Những tác phẩm của anh thường tái hiện những tình huống không thể xảy ra – như người đang hút bụi bầu trời, hay con đường biến thành thác nước. Những hình ảnh ấy là minh chứng rằng chủ nghĩa siêu thực vẫn đang sống động và tiến hóa.
Điều khiến nhiếp ảnh siêu thực trở nên đặc biệt không chỉ là kỹ thuật mà còn là chiều sâu cảm xúc. Những hình ảnh ấy gợi lên cảm giác huyền bí, lo lắng, kỳ diệu hoặc hoài niệm.
Khi phá vỡ giới hạn của hiện thực, nhiếp ảnh siêu thực cho ta một “hình dạng” cụ thể để cảm nhận những điều khó diễn đạt bằng lời.
Các nhà tâm lý học nhận thấy rằng hình ảnh siêu thực kích hoạt các vùng não liên quan đến trí nhớ và trí tưởng tượng. Tiến sĩ Anjan Chatterjee – nhà thần kinh học nhận thức tại Đại học Pennsylvania – cho biết: những bất ngờ thị giác như vậy kích hoạt trung tâm sáng tạo và cảm xúc trong não, giúp lý giải vì sao các hình ảnh siêu thực thường ám ảnh chúng ta rất lâu.
Giữa thời đại của selfie và filter kỹ thuật số, nhiếp ảnh siêu thực mang đến điều gì đó sâu sắc hơn. Nó không chỉ cho ta thấy thế giới “trông như thế nào” – mà còn “cảm thấy như thế nào”.
Dù phản ánh bản ngã, giấc mơ hay xã hội, những nhiếp ảnh gia siêu thực đã mở ra một thế giới đầy cảm xúc và trí tưởng tượng.
Ảnh hưởng của họ lan rộng sang quảng cáo, thời trang, điện ảnh, và cả thiết kế thực tế ảo. Nhờ khả năng bẻ cong thời gian, không gian và logic, nhiếp ảnh siêu thực luôn giữ được sức hút và nguồn cảm hứng bất tận.
Nhiếp ảnh siêu thực mời gọi chúng ta bước ra khỏi giới hạn của nhận thức hàng ngày. Nó pha trộn giữa cái quen và cái lạ, giữa thực và ảo. Và chính điều đó chạm đến phần sâu nhất trong tâm trí – nơi mà lý trí không thể chạm tới.
Lần tới, nếu bạn bắt gặp một bức ảnh khiến bạn nhìn lại lần hai – hãy dừng lại và tự hỏi: Liệu đây có phải là hiện thực… hay còn điều gì sâu xa hơn?
Bức ảnh siêu thực nhất mà bạn từng thấy là gì? Nó đã khiến bạn cảm thấy ra sao? Hãy chia sẻ – chúng ta cùng trò chuyện về giấc mơ, ảo ảnh và trí tưởng tượng.