Bạn đã bao giờ nghe một giai điệu khiến trái tim bạn đau nhói hoặc rơi nước mắt, mặc dù bạn không thể xác định được lý do tại sao chưa?
Đây là một trải nghiệm thú vị mà nhiều người trong chúng ta đã từng có - khi một giai điệu cụ thể, dù đơn giản đến đâu, dường như chạm đến những cảm xúc sâu sắc nhất của chúng ta.
Chúng ta có thể tự hỏi, "Tại sao bản nhạc này lại nghe buồn đến vậy?" Trong bài viết này, chúng ta hãy cùng khám phá lý do tại sao một số giai điệu nhất định lại mang cảm giác buồn bã và âm nhạc gợi lên cảm xúc trong chúng ta như thế nào.
Trước khi đi sâu vào những lý do cụ thể, điều quan trọng là phải hiểu rằng âm nhạc có ảnh hưởng mạnh mẽ đến cảm xúc của chúng ta. Người ta thường nói rằng âm nhạc là một ngôn ngữ phổ quát, một ngôn ngữ có thể vượt qua mọi rào cản và truyền tải những cảm xúc phức tạp mà không cần lời nói. Nó có thể nâng cao tinh thần, khiến chúng ta hoài niệm, hoặc, trong trường hợp những giai điệu buồn, khơi dậy cảm giác đau buồn. Nhưng tại sao điều đó lại xảy ra?
Câu trả lời nằm ở cách âm nhạc tương tác với não bộ của chúng ta. Não bộ của chúng ta được lập trình để phản ứng với những khuôn mẫu, cao độ và nhịp điệu nhất định. Khi chúng ta nghe một giai điệu, cảm xúc của chúng ta được kích hoạt bởi những yếu tố này, dù là có ý thức hay vô thức. Những giai điệu thứ, chậm hơn hoặc có những quãng cụ thể có thể tạo ra cảm giác buồn bã. Điều này xảy ra bởi vì não bộ liên kết những khuôn mẫu này với những sự kiện hoặc tâm trạng buồn, chẳng hạn như mất mát hoặc khao khát.
Một trong những lý do chính khiến một số giai điệu nghe có vẻ buồn là việc sử dụng giọng thứ. Các giọng thứ, với âm điệu u sầu và buồn bã, thường gắn liền với nỗi buồn, khao khát hoặc sự tự vấn. Nếu bạn nghĩ về một số bài hát buồn nổi tiếng nhất, bạn sẽ nhận thấy chúng có xu hướng sử dụng gam thứ.
Các giọng thứ tạo ra một bầu không khí âm nhạc mang lại cảm giác chưa được giải quyết hoặc chưa trọn vẹn, phản ánh cảm giác mất mát hoặc u sầu. Ngược lại, các giọng trưởng thường nghe vui vẻ hoặc phấn chấn, vì chúng có âm thanh tươi sáng, rõ ràng. Sự lựa chọn giữa các giọng trưởng và giọng thứ có thể tạo ra sự khác biệt lớn về cảm nhận của một bản nhạc.
Ngoài giọng, nhịp độ đóng một vai trò quan trọng trong cách âm nhạc ảnh hưởng đến tâm trạng của chúng ta. Nhịp độ chậm thường gắn liền với nỗi buồn vì chúng mang lại cho âm nhạc cảm giác trầm tư hoặc trang trọng hơn. Khi một bài hát có nhịp điệu chậm, nó cho phép người nghe tập trung vào từng nốt nhạc riêng lẻ, điều này có thể làm tăng tác động cảm xúc. Bản chất lê thê của nhạc chậm có thể tạo cảm giác nặng nề, như thể cả thế giới đang đè nặng lên vai người nghe.
Mặt khác, nhịp điệu nhanh thường mang lại năng lượng và sự phấn chấn hơn. Hãy nghĩ xem bạn sẽ cảm thấy thế nào khi nghe một bài nhạc pop nhanh, lạc quan so với một bản ballad chậm. Nhịp điệu chậm hơn của một bài hát buồn tạo không gian cho sự phản chiếu cảm xúc, tạo nên một trải nghiệm sâu sắc và mãnh liệt hơn.
Một lý do khác khiến một số giai điệu gợi lên nỗi buồn là sự bất hòa giữa các nốt nhạc nhất định. Sự bất hòa xảy ra khi hai nốt nhạc va chạm, tạo ra cảm giác căng thẳng. Sự căng thẳng này có thể gây bất ổn về mặt cảm xúc, đó là lý do tại sao nó thường nghe buồn bã.
Khi các nhà soạn nhạc sử dụng hòa âm bất hòa, họ tạo ra cảm giác khó chịu hoặc khao khát. Sự khó chịu này phản ánh cảm giác của chúng ta khi trải qua nỗi buồn hoặc đau khổ. Theo thời gian, bộ não của chúng ta đã học cách liên kết những hòa âm chưa được giải quyết này với những đau khổ về mặt cảm xúc, khiến chúng ta phản ứng với chúng một cách bản năng.
Tất nhiên, cách âm nhạc tác động đến chúng ta cũng phụ thuộc vào trải nghiệm cá nhân và nền tảng văn hóa của mỗi người. Ví dụ, một giai điệu có thể nghe buồn với người này nhưng lại gợi lên cảm giác hoài niệm hoặc an ủi ở người khác. Điều này là do mỗi chúng ta đều có những kết nối cảm xúc riêng với âm nhạc, thường dựa trên những trải nghiệm trong quá khứ hoặc bối cảnh văn hóa mà chúng ta lớn lên.
Trong một số nền văn hóa, một số giai điệu hoặc nhạc cụ vốn gắn liền với nỗi buồn hoặc mất mát. Ví dụ, âm thanh của đàn cello thường gắn liền với những cảm xúc u sầu, và ở nhiều nền văn hóa, mưa hoặc đêm thường được miêu tả là những khung cảnh buồn trong âm nhạc. Những liên tưởng này có thể định hình cách chúng ta diễn giải chất lượng cảm xúc của một giai điệu.
Vậy, tại sao chúng ta vẫn tiếp tục nghe nhạc buồn, ngay cả khi nó khiến chúng ta rơi nước mắt? Đó là vì âm nhạc cho phép chúng ta xử lý và thấu hiểu cảm xúc của mình. Theo nhiều cách, chúng ta tìm đến những giai điệu buồn để kết nối với cảm xúc mất mát, đau khổ hoặc buồn bã của chính mình. Những bài hát này cho chúng ta một không gian an toàn để trải nghiệm nỗi đau, nhưng chúng cũng mang đến sự an ủi bằng cách cho phép chúng ta cảm thấy được thấu hiểu.
Lần tới khi bạn nghe một giai điệu có vẻ buồn, hãy dành chút thời gian lắng nghe thật kỹ và suy ngẫm. Có một thế giới cảm xúc kỳ thú ẩn giấu trong những nốt nhạc, và việc hiểu được cách âm nhạc chạm đến cảm xúc của chúng ta có thể giúp chúng ta trân trọng hơn loại hình nghệ thuật này. Chúng ta có thể không phải lúc nào cũng hiểu tại sao một số giai điệu lại khiến chúng ta cảm thấy như vậy, nhưng chúng ta có thể chắc chắn rằng âm nhạc, dưới mọi hình thức, luôn giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim chúng ta.
Còn bạn thì sao? Bạn có giai điệu nào luôn khiến bạn cảm thấy hơi buồn không? Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn với chúng tôi!