Bạn đã bao giờ nghe cha mẹ nói câu: “Chỉ vì muốn tốt cho con thôi”? Chắc hẳn hầu hết chúng ta đều từng nghe điều đó ít nhất một lần trong đời.
Dù là về lựa chọn nghề nghiệp, các mối quan hệ tình cảm, hay thậm chí chỉ đơn giản là chuyện ăn gì, nghỉ ngơi ra sao—cha mẹ thường tin rằng họ biết điều gì là tốt nhất cho ta.
Nhưng bao nhiêu lần chúng ta thực sự đồng tình với quan điểm ấy? Liệu những lời khuyên đầy thiện chí ấy có luôn đúng với chúng ta? Trong bài viết này, chúng ta sẽ cùng khám phá sự phức tạp trong vai trò định hướng của cha mẹ và đặt ra câu hỏi: liệu ta có nên luôn làm theo?
Thông thường, cha mẹ đưa ra lời khuyên xuất phát từ tình yêu thương và mong muốn bảo vệ con cái. Họ muốn truyền lại những kinh nghiệm, bài học xương máu để giúp ta tránh khỏi những sai lầm hoặc đau khổ mà họ từng trải qua. Họ tin rằng với những gì đã biết, họ có thể dẫn dắt ta vượt qua chông gai của cuộc sống.
Tuy nhiên, cách mà sự quan tâm ấy được thể hiện—thông qua những lời khuyên không được yêu cầu hoặc mang tính áp đặt—đôi khi lại khiến ta cảm thấy bị kiểm soát hơn là được yêu thương. Câu nói “chỉ vì muốn tốt cho con” đôi khi lại là cách để biện minh cho những quyết định mà họ đã vô thức áp đặt lên cuộc đời ta, mà không thật sự lắng nghe nhu cầu hay mong muốn nội tâm của chính ta.
Ở nhiều nền văn hóa, đặc biệt là những nơi đề cao giá trị gia đình truyền thống, cha mẹ thường được xem là “người quyết định tối cao” trong đời con cái. Quan niệm “gia đình là trên hết” khiến nhiều bậc phụ huynh cảm thấy đó là trách nhiệm của họ khi định hướng con cái đi theo “đường đúng” mà họ đã chọn sẵn—dù đó là nghề nghiệp, hôn nhân hay lối sống.
Tuy nhiên, chính những kỳ vọng văn hóa này lại có thể tạo ra mâu thuẫn. Khi trưởng thành, ta dần hình thành bản sắc riêng, với ước mơ và giá trị sống khác biệt. Sự không tương đồng này dễ khiến ta rơi vào vòng xoáy tội lỗi hoặc bất mãn, khi bị giằng xé giữa việc sống theo mong muốn bản thân hay đáp ứng kỳ vọng của gia đình.
Trưởng thành đồng nghĩa với khát khao tự lập và được quyết định cuộc đời mình. Chúng ta muốn tự mình lựa chọn và học hỏi qua từng trải nghiệm. Khi cha mẹ vẫn liên tục chỉ dạy điều gì là “tốt nhất”, đôi lúc điều đó trở thành rào cản, khiến ta cảm thấy ngột ngạt và bị giới hạn.
Dù trân trọng sự quan tâm của họ, ta cũng cần tự bước đi trên con đường của mình, học cách vấp ngã và đứng dậy. Việc ta phản kháng không phải vì bất kính, mà đơn giản là vì ta muốn chứng minh rằng mình có thể sống độc lập và tự chịu trách nhiệm cho những gì mình chọn lựa—giống như cách họ đã từng làm.
Một trong những nguyên nhân khiến cha mẹ thường can thiệp sâu vào quyết định của con là do… nỗi sợ. Họ sợ ta sẽ lặp lại những sai lầm họ từng mắc, hay phải đối mặt với những khó khăn mà họ không muốn ta trải qua. Từ nỗi sợ ấy, đôi khi họ trở nên quá bảo bọc hoặc kiểm soát.
Nhưng sự thật là: sai lầm là một phần tất yếu của quá trình trưởng thành. Chính những lần vấp ngã mới dạy ta bản lĩnh, sự kiên cường và kỹ năng giải quyết vấn đề. Nếu lúc nào cũng được che chắn khỏi rủi ro, ta sẽ không bao giờ phát triển đầy đủ các năng lực cần thiết để sống độc lập. Cha mẹ có thể che chở, nhưng không thể sống thay ta. Việc tự đưa ra quyết định—dù sai hay đúng—là điều không thể thiếu trong hành trình trưởng thành.
Vậy ta nên làm gì khi cảm thấy bối rối giữa lời khuyên của cha mẹ và tiếng nói nội tâm? Câu trả lời nằm ở sự cân bằng. Ta không nhất thiết phải gạt bỏ mọi điều họ nói, nhưng cũng không cần phải mù quáng làm theo.
Hãy học cách lắng nghe, cân nhắc và chọn lọc. Ghi nhận tình yêu ẩn sau từng lời dạy, nhưng cũng can đảm bảo vệ tiếng nói cá nhân. Có thể lời khuyên của cha mẹ hữu ích trong một số tình huống, nhưng trong những hoàn cảnh khác, chính trực giác và giá trị sống của ta mới là kim chỉ nam phù hợp.
Rốt cuộc, người phải sống với hệ quả của mỗi quyết định chính là ta—không ai khác. Vì vậy, việc sống thật với chính mình là điều tối quan trọng.
Cha mẹ thường đưa ra lời khuyên với tất cả tình thương, nhưng quyền lựa chọn vẫn thuộc về chúng ta. Đừng bỏ qua tình cảm trong những lời họ nói, nhưng cũng đừng quên lắng nghe bản thân. Đó là sự cân bằng mong manh giữa việc tôn trọng người sinh thành và bảo vệ quyền tự chủ của chính mình.
Cuối cùng, cuộc đời là của ta, và chỉ ta mới có thể hiểu rõ điều gì khiến mình hạnh phúc. Sách vở có thể dạy ta kiến thức, cha mẹ có thể cho ta định hướng, nhưng con đường phải đi là do chính ta lựa chọn. Bạn nghĩ sao? Đã bao giờ bạn không đồng tình với lời khuyên của cha mẹ? Bạn đã đối diện và giải quyết điều đó ra sao? Hãy chia sẻ nhé—vì đây là câu chuyện mà rất nhiều người đang sống cùng!