Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng lướt qua những bức ảnh tuyệt đẹp trên mạng và nghĩ: “Giá mà mình có chiếc máy ảnh như thế”.
Nhưng hãy tạm dừng lại một chút—nếu nói với bạn rằng bí quyết tạo nên một bức ảnh xuất sắc không nằm ở thiết bị thì sao? Mà là đôi mắt của bạn.
Vâng, chính là cách bạn nhìn thế giới. Dù chụp bằng điện thoại hay máy ảnh chuyên nghiệp, sự quan sát mới là yếu tố tạo nên khác biệt thật sự.
Trước khi bấm nút chụp, chính đôi mắt chúng ta đã làm nên phần lớn công việc. Khi để ý đến những chi tiết nhỏ—ánh sáng rơi nghiêng trên bề mặt, những vệt bóng lướt qua bức tường, hay chuyển động tự nhiên của con người—chúng ta bắt đầu nhìn thấy cơ hội nhiếp ảnh ở khắp nơi. Những nhiếp ảnh gia giỏi không chụp ngẫu nhiên. Họ là người nhìn thấy trước.
Chúng ta thường nghĩ cần phải đi xa mới chụp được ảnh đẹp. Nhưng thật ra, vẻ đẹp luôn hiện diện quanh ta. Một vũng nước sau mưa, ánh nắng sớm chiếu qua cửa sổ, hay khoảnh khắc lặng lẽ của ai đó đang đợi xe buýt—những điều bình dị ấy có thể trở thành bức ảnh giàu cảm xúc khi ta nhìn bằng sự chú tâm. Quan trọng không phải bạn đã đi bao xa, mà là bạn đã nhìn như thế nào.
Thường thì ta sống vội. Nhưng khi chậm lại, ta sẽ phát hiện ra những hoạ tiết, màu sắc, hình khối, và cảm xúc mà bình thường dễ bị bỏ qua. Đó là cách những nhiếp ảnh gia đường phố bắt được khoảnh khắc đời thường, hay người chụp thiên nhiên tìm ra góc máy hoàn hảo. Tự hỏi mình nhé: hôm nay bạn đã thật sự nhìn thấy điều gì quanh mình chưa?
Những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp vẫn nói về việc “săn ánh sáng”, nhưng thực ra, ai cũng có thể làm điều đó. Ánh sáng mềm hay gắt? Vàng sớm mai hay cam cuối ngày? Ánh sáng thay đổi cảm xúc khung cảnh ra sao? Ngay cả một bức tường đơn giản cũng trở nên kỳ diệu khi ánh sáng hoàng hôn ghé qua. Chúng ta chỉ cần nhận ra điều đó.
Chắc hẳn bạn từng chụp một cảnh rất đẹp mà ảnh vẫn thấy... sai sai? Đó là lúc cần đến kỹ thuật bố cục. Hãy thử dịch người sang bên, cúi thấp xuống, hoặc chụp từ trên cao. Bất ngờ thay, cảnh vật cũ lại hiện lên đầy mới mẻ. Một đôi mắt quan sát tốt sẽ dẫn lối đến bố cục tuyệt vời.
Một bức ảnh hoàn hảo về mặt kỹ thuật vẫn có thể trở nên trống rỗng nếu thiếu cảm xúc. Một nụ cười khẽ, một chú thú cưng nghịch ngợm, hay một cái cây cô đơn—đó là những điều ta cảm nhận trước khi bấm máy. Khi quan sát bằng cả trái tim, chứ không chỉ đôi mắt, bức ảnh bắt đầu biết “nói”. Và đó là điều chạm vào trái tim người xem.
Chắc chắn bạn từng nghe ai đó nói: “Mình không chụp ảnh đẹp được, chỉ có điện thoại thôi mà.” Nhưng thực tế, điện thoại ngày nay là công cụ mạnh mẽ. Điều nó cần không phải là nâng cấp, mà là một người biết quan sát đứng sau ống kính. Một bức ảnh sắc nét nhưng vô hồn vẫn chỉ là hình ảnh. Nhưng một bức ảnh có cảm xúc—dù chụp bằng điện thoại—cũng có thể lay động trái tim.
Muốn rèn luyện con mắt nhiếp ảnh? Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Mỗi ngày, hãy thử chụp một bức ảnh về điều bạn thường bỏ qua: một vệt sáng, một chiếc bóng, một màu sắc. Dần dần, bạn sẽ quan sát được nhiều hơn, và bức ảnh của bạn cũng sẽ tốt lên theo cách tự nhiên.
Cuối cùng, nhiếp ảnh không nằm ở việc sở hữu chiếc máy ảnh đắt tiền nhất. Mà là khả năng nhìn thấy những điều người khác bỏ lỡ. Nếu ta quan sát tinh tế hơn, cảm nhận sâu sắc hơn và sắp đặt khung hình có chủ đích hơn, thì mỗi bức ảnh sẽ mang một điều gì đó rất riêng.
Vậy nên, các bạn ơi, lần tới khi bạn chuẩn bị chụp ảnh, hãy tự hỏi—không phải “Máy của mình có đủ tốt không?” mà là “Mình đã thật sự nhìn thấy khoảnh khắc này chưa?”
Bạn từng chụp bức ảnh nào khiến bản thân xúc động nhất chưa? Chia sẻ với chúng mình nhé—và cùng nhau mở rộng cách ta nhìn thế giới!