Khi các giao dịch tài chính và nội dung số ngày càng dễ tiếp cận, một nhóm đối tượng dễ bị tổn thương đang bị bỏ quên: trẻ em và thanh thiếu niên.
Trong khi các cơ quan quản lý, ngân hàng và nền tảng công nghệ tập trung vào bảo vệ người tiêu dùng trưởng thành
Thì trẻ nhỏ – với khả năng nhận diện rủi ro tài chính còn hạn chế – lại trở thành mục tiêu lý tưởng của các hình thức lừa đảo tinh vi như “game giả, phần thưởng ảo, và app rút tiền”.
Từ góc độ kinh tế, hậu quả không chỉ dừng ở việc mất tiền. Khi một đứa trẻ bị lừa qua ứng dụng ví điện tử hoặc tài khoản ngân hàng cha mẹ, điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến lòng tin tài chính, chất lượng giáo dục tài chính và chi phí xử lý hậu quả trong hệ thống. Vấn đề này đặt ra một câu hỏi quan trọng cho chính sách: Liệu các quốc gia đã đủ năng lực xây dựng khung bảo vệ tài chính cho người chưa thành niên trong thời đại kỹ thuật số?
Theo lý thuyết hành vi người tiêu dùng (consumer behavior theory), khả năng phân tích rủi ro – lợi ích của một quyết định tài chính phát triển dần theo độ tuổi. Trẻ nhỏ thường phản ứng dựa trên cảm xúc hoặc phần thưởng tức thì, thay vì suy xét hậu quả dài hạn.
Một ví dụ thực tế: các trò chơi miễn phí có “nâng cấp trả tiền” đang ngày càng phổ biến. Khi trẻ sử dụng điện thoại có liên kết với tài khoản ngân hàng cha mẹ (thường là ví điện tử hoặc thẻ tín dụng lưu sẵn), chỉ vài cú chạm là hàng trăm nghìn đồng có thể "bốc hơi".
Báo cáo của UK Finance năm 2023 cho thấy 1 trong 5 phụ huynh có con từ 8–16 tuổi từng gặp tình huống bị rút tiền trái phép do con vô tình tải app giả hoặc click vào đường dẫn lừa đảo. Một nghiên cứu khác của Tổ chức Tài chính Quốc tế (IFC) ghi nhận chi phí trung bình để xử lý một vụ lừa đảo liên quan đến trẻ em có thể lên tới 400 Đô la, nếu tính cả tổn thất tài chính và chi phí khôi phục tài khoản.
Tại Việt Nam, nền tảng thanh toán số đang phát triển rất nhanh. Theo báo cáo từ Ngân hàng Nhà nước, hơn 40% người dùng ví điện tử ở độ tuổi dưới 25 – một nhóm mà nhiều người trong số đó chưa có nhận thức đầy đủ về an toàn tài chính.
Tuy nhiên, chính sách kiểm soát truy cập tài chính theo độ tuổi hiện vẫn còn lỏng lẻo. Không có rào cản công nghệ nào đủ mạnh để ngăn trẻ từ 10–13 tuổi sử dụng điện thoại của người lớn để truy cập các giao dịch tài chính. Điều này tạo ra lỗ hổng mà các đối tượng lừa đảo đang tận dụng rất hiệu quả.
Ở một số quốc gia như Úc và Canada, chính phủ đã đưa ra quy định bắt buộc các app thanh toán phải có chế độ “bảo vệ người dùng chưa thành niên”, bao gồm xác thực sinh trắc học, giới hạn giao dịch và cảnh báo giao dịch bất thường. Việt Nam chưa áp dụng rộng rãi các giải pháp này.
Bài viết đã phân tích rằng trẻ em không còn là “người ngoài cuộc” trong không gian tài chính số. Họ đang là một phần của hệ thống tài chính, dù gián tiếp thông qua phụ huynh. Rủi ro tài chính mà trẻ gặp phải có thể ảnh hưởng đến hành vi tài chính sau này – làm giảm niềm tin vào hệ thống, tăng chi phí kiểm soát và làm gián đoạn chuỗi giáo dục tài chính.
Làm thế nào để tích hợp giáo dục tài chính và công nghệ kiểm soát độ tuổi vào một chiến lược tài chính quốc gia bền vững? Và vai trò của ngân hàng, công ty công nghệ tài chính cũng như cơ quan giáo dục cần được thiết kế ra sao để bảo vệ những người dùng dễ tổn thương nhất?