Băng hà không chỉ là những khối băng lớn đẹp mắt mà còn đóng vai trò then chốt trong việc duy trì sự ổn định của hệ sinh thái Trái Đất. Những khối băng đông lạnh này ảnh hưởng đến mọi thứ, từ nguồn nước ngọt cho đến việc điều chỉnh khí hậu toàn cầu.
Với biến đổi khí hậu ngày càng tăng tốc, băng hà hiện đang đối mặt với tốc độ tan chảy chưa từng thấy, đe dọa đến sự cân bằng tinh tế mà chúng duy trì trong môi trường.
Sự biến mất của chúng sẽ gây ra những tác động sâu rộng đến con người, động vật hoang dã và khí hậu toàn cầu.
Băng hà rất quan trọng trong việc cung cấp nước ngọt cho hàng triệu người. Ở Himalaya, chẳng hạn, băng hà nuôi dưỡng các con sông lớn như sông Hằng, Brahmaputra và Indus, hỗ trợ hơn 1,5 tỷ người. Khi những băng hà này co lại, chúng không còn khả năng bổ sung nước cho các con sông này một cách ổn định, dẫn đến tình trạng thiếu nước cho nông nghiệp, nước uống và thủy điện. Tại các khu vực như Trung Á và Andes, sự mất mát của băng hà đã ảnh hưởng đến nguồn nước sẵn có, gây căng thẳng về quyền sử dụng nước và tăng nguy cơ thất mùa. Các nghiên cứu gần đây đã chỉ ra rằng dòng nước tan chảy từ băng hà dự kiến sẽ đạt đỉnh trong vài thập kỷ tới ở nhiều dãy núi. Điều này có thể dẫn đến sự gia tăng tạm thời của dòng chảy sông, nhưng khi băng hà tiếp tục co lại, nguồn nước lâu dài có thể giảm đi đáng kể. Ở khu vực Himalaya, các dự báo cho thấy nhiều băng hà có thể biến mất vào cuối thế kỷ này, làm giảm đáng kể nguồn cung nước ngọt.
Sự co lại của băng hà liên quan trực tiếp đến việc mực nước biển tăng lên. Ở Greenland, chẳng hạn, lớp băng đang tan chảy đã đóng góp khoảng 0,8 milimet mỗi năm vào mức nước biển toàn cầu. Quá trình này càng nhanh hơn khi lớp băng trở nên kém ổn định, khiến băng chảy nhanh hơn vào đại dương. Các thành phố ven biển như Miami, Jakarta và Venice đang có nguy cơ bị ngập lụt thường xuyên, và các quốc đảo nhỏ ở Thái Bình Dương có nguy cơ biến mất hoàn toàn. Ngoài việc làm tăng mực nước biển trực tiếp, sự mất mát băng hà làm giảm lượng băng trên đất liền giúp ổn định trục quay của Trái Đất, điều này có thể ảnh hưởng đến mực nước biển theo những cách khó lường. Khi càng nhiều băng hà tan chảy, lượng nước bổ sung này có thể buộc hàng triệu người sống ở các vùng ven biển thấp phải di dời, trong khi làm hư hại cơ sở hạ tầng, nông nghiệp và hệ sinh thái.
Băng hà có tác dụng làm mát hành tinh nhờ khả năng phản xạ cao, được gọi là hiệu ứng albedo. Khi ánh sáng mặt trời chiếu vào băng, phần lớn ánh sáng được phản xạ trở lại không gian, giúp điều hòa nhiệt độ của Trái Đất. Tuy nhiên, khi băng hà tan chảy, chúng để lộ các bề mặt tối hơn như đá hoặc nước, những thứ hấp thụ nhiều ánh sáng mặt trời hơn và làm tăng nhiệt độ. Ở những nơi như Bắc Cực, nơi băng hà và băng biển đang tan chảy nhanh chóng, vòng lặp này đang đẩy nhanh tốc độ ấm lên của khu vực này với tốc độ nhanh hơn nhiều so với mức trung bình toàn cầu. Tại Bắc Cực, chẳng hạn, các nhà khoa học đã ghi nhận khu vực này đang ấm lên nhanh gấp ba lần mức trung bình toàn cầu, một hiện tượng được gọi là sự khuếch đại Bắc Cực. Sự co lại của băng hà và băng biển đang góp phần đáng kể vào sự gia tăng nhiệt độ này. Nếu tốc độ mất băng hà hiện nay tiếp tục, nó sẽ dẫn đến sự gia tăng nhiệt độ toàn cầu, làm trầm trọng thêm biến đổi khí hậu và ảnh hưởng đến các kiểu thời tiết trên toàn thế giới.
Trong khi bản thân băng hà không thể sống được cho hầu hết các dạng sống, nước tan chảy từ chúng lại nuôi dưỡng một loạt các hệ sinh thái. Ở các khu vực như dãy núi Alps và Rockies của Canada, các dòng sông được cung cấp bởi băng hà mang lại nước ngọt cho các môi trường sống độc đáo, duy trì các loài như cá hồi, vốn phụ thuộc vào nước lạnh và giàu ôxy. Tương tự, băng hà ở Patagonia cung cấp nước cho các hệ sinh thái hỗ trợ một loạt các loài thực vật và động vật, nhiều trong số đó là loài đặc hữu ở những khu vực này. Sự co lại của băng hà đã và đang ảnh hưởng đến các hệ sinh thái này. Ở Patagonia, chẳng hạn, các băng hà đang thu nhỏ đã dẫn đến các mô hình dòng chảy sông bị thay đổi, làm gián đoạn các bãi đẻ của các loài cá địa phương. Khi băng hà tiếp tục rút lui, các hệ sinh thái này đối mặt với nguy cơ sụp đổ, vì các sinh vật phụ thuộc vào nước từ băng hà không còn môi trường sống phù hợp.
Băng hà cũng là những chỉ báo chính của biến đổi khí hậu. Chuyển động, tốc độ tan chảy và kích thước tổng thể của chúng cung cấp dữ liệu quý giá về sự thay đổi khí hậu của Trái Đất. Chẳng hạn, nghiên cứu gần đây về băng hà Thwaites ở Nam Cực cho thấy nó đang tan chảy nhanh hơn so với dự đoán trước đây, đóng góp đáng kể vào sự gia tăng mực nước biển. Băng hà này, được gọi là "băng hà Ngày Tận thế", là một điểm giám sát quan trọng đối với các nhà khoa học nghiên cứu các tác động của đại dương ấm lên và sự bất ổn của các tấm băng. Sự co rút nhanh chóng của các băng hà ở các nơi như dãy Alps và Andes cũng là một tín hiệu cảnh báo. Ở dãy Alps của Thụy Sĩ, băng hà đã thu hẹp hơn 50% kể từ những năm 1850. Các nhà nghiên cứu đang sử dụng dữ liệu này để dự đoán các xu hướng tương lai trong việc nóng lên toàn cầu và để hiểu băng hà có thể biến mất nhanh chóng như thế nào ở các khu vực khác nhau. Băng hà không chỉ là những tàn tích của quá khứ cổ xưa của Trái Đất, mà còn là các bộ phận sống động và thiết yếu của hệ sinh thái của chúng ta, điều chỉnh khí hậu, cung cấp nước ngọt và hỗ trợ đa dạng sinh học.
Từ việc đe dọa nguồn cung nước ngọt ở các khu vực núi cao đến việc làm tăng mực nước biển và thay đổi các hệ sinh thái, sự mất mát của băng hà sẽ có những tác động sâu rộng đối với cả môi trường và dân cư. Hành động ngay lập tức để giảm lượng khí thải carbon, bảo vệ các băng hà và thực hiện các chiến lược quản lý tài nguyên nước là điều cần thiết. Sự sống còn của băng hà—và của rất nhiều hệ sinh thái phụ thuộc vào chúng—phụ thuộc vào khả năng của chúng ta trong việc giảm thiểu biến đổi khí hậu và bảo vệ những khối băng đông lạnh này. Nếu không can thiệp nhanh chóng, sự mất mát của băng hà có thể dẫn đến những thay đổi không thể đảo ngược đối với cấu trúc môi trường và xã hội của hành tinh.