Trong suốt chiều dài lịch sử, con người đã tạo ra vô số nhạc cụ, khác nhau về kích thước, trọng lượng, tính đơn giản, tính phức tạp và tính di động. Những nhạc cụ này có đủ mọi hình dạng và kích thước, mỗi loại có những đặc điểm riêng.


Hãy cùng khám phá một số loại nhạc cụ khó học hơn.


1. Đàn hạc


Đàn hạc, một nhạc cụ nổi tiếng với âm thanh mê hoặc và vẻ ngoài quyến rũ, tự hào có lịch sử kéo dài hàng thiên niên kỷ.


Đàn hạc, một trong những nhạc cụ dây gảy lâu đời nhất còn tồn tại, có nguồn gốc từ thời xa xưa.


Trong những lần lặp lại đầu tiên, đàn hạc chỉ có một số lượng hạn chế các dây đàn được sắp xếp theo thang âm tự nhiên.


Những chiếc đàn hạc đầu tiên này bị giới hạn trong một phạm vi hẹp các phím đàn trong khi đàn hạc hiện đại có bốn mươi bảy dây đàn có độ dài khác nhau và bảy bàn đạp, cho phép điều chỉnh cao độ liền mạch trên tất cả các phím đàn.


2. Bass


Bass đóng vai trò là nhịp đập của nhiều ban nhạc đương đại. Trong khi người mới bắt đầu có thể dễ dàng nắm bắt được những điều cơ bản của nó, thì việc thành thạo bass có thể nhanh chóng trở thành một hoạt động phức tạp, đòi hỏi một cảm giác mạnh mẽ về âm nhạc và nhịp điệu.


Bass đóng vai trò then chốt trong các buổi biểu diễn của ban nhạc, chủ yếu cung cấp nhịp điệu nền tảng cho âm nhạc. Nó cũng thể hiện tính linh hoạt của mình bằng cách bước vào ánh đèn sân khấu với những bản độc tấu ngẫu hứng.


Trong lĩnh vực nhạc jazz truyền thống, bass acoustic vẫn là thành phần quan trọng trong việc bảo tồn bản chất đích thực của thể loại này. Ngược lại, nhạc jazz hiện đại, đặc biệt là nhạc jazz fusion, kết hợp bass điện tử và âm thanh bass tổng hợp do các bộ tổng hợp điện tử tạo ra.


3. Kèn Trombone


Kèn Trombone, nổi tiếng với âm thanh hùng tráng và vang dội, được sử dụng rộng rãi trong các ban nhạc diễu hành. Để thành thạo nhạc cụ này, cần phải kiểm soát hơi thở chính xác và dung tích phổi mạnh mẽ.


Nguồn gốc của kèn trombone có thể bắt nguồn từ thời xa xưa, với những phát hiện khảo cổ học cho thấy nó có niên đại từ năm 17 trước Công nguyên.


Được phân biệt bởi thiết kế dạng ống lồng, kèn trombone dựa vào sự giãn nở và co lại của vỏ ngoài và vỏ trong để điều chỉnh cao độ. Đặc điểm độc đáo này khiến nó khác biệt với các nhạc cụ bằng đồng khác.


Hơn nữa, nó vẫn là một trong số ít nhạc cụ có cấu tạo ít được cải tiến về mặt công nghệ.


4. Đàn Piano


Đàn piano thường được ca ngợi là "Vua của các loại nhạc cụ", giữ một vị trí nổi bật trong âm nhạc cổ điển phương Tây. Nó thường được sử dụng cho các buổi biểu diễn độc tấu, đệm nhạc và sáng tác, mang lại sự tiện lợi to lớn cho cả nhạc sĩ và nhà soạn nhạc.


Để tạo ra âm thanh, người chơi nhấn phím đàn, khiến những chiếc dùi bọc nỉ bên trong đàn piano đập vào dây đàn. Việc bảo dưỡng thường xuyên là điều cần thiết để đảm bảo âm thanh của đàn piano luôn nguyên vẹn, khiến nó trở thành một nhạc cụ hấp dẫn cả về hiệu suất và cách chăm sóc.


5. Oboe


Oboa là một thành viên nổi bật của họ kèn gỗ.


Nguồn gốc của oboe bắt nguồn từ giữa thế kỷ 17, được sử dụng rộng rãi vào thế kỷ 18. Nó đóng vai trò quan trọng trong các dàn nhạc như nhạc cụ giai điệu chính, xuất sắc khi biểu diễn độc tấu và đóng vai trò là tài liệu tham khảo về cách lên dây trong các dàn nhạc giao hưởng.


Âm thanh của oboe được đặc trưng bởi chất lượng mũi, sậy, khiến nó đặc biệt thành thạo trong việc truyền tải những giai điệu chậm, du dương. Chơi oboe không phải là một kỳ tích nhỏ, nhưng những người chơi có kỹ năng có thể mở rộng phạm vi cơ bản của mình để đạt đến những nốt cao hơn nữa.


6. Đàn Violin


Đàn Violin, một nhạc cụ được những người đam mê yêu thích, không chỉ là một nhạc cụ mà còn là minh chứng cho sự tận tụy và khéo léo.


Một cây đàn violin có bốn dây đàn tạo ra âm thanh thông qua ma sát giữa dây đàn và vĩ. Hộp cộng hưởng của nó, dài khoảng 35,5 cm, bao gồm phần trên cong, mặt sau và hai bên.


Việc lựa chọn vật liệu, chẳng hạn như gỗ vân sam cho mặt trên và gỗ thích cứng cho mặt sau và hai bên, đóng vai trò quan trọng trong việc định hình âm thanh đặc trưng của đàn violin.