Trong suốt chiều dài lịch sử, những câu chuyện về mối liên hệ với các thiên thể luôn khơi dậy trí tưởng tượng của con người—từ những truyền thuyết về những mặt trời băng qua bầu trời đến các tuyên bố sở hữu hiện đại.


Trong một diễn biến bất ngờ, một người phụ nữ Tây Ban Nha tên Ángeles Durán đã gây xôn xao dư luận khi tuyên bố mình là chủ nhân của Mặt Trời. Đây là cách cô đã biến tuyên bố táo bạo ấy thành sự thật.


Ai là Ángeles Durán và cô đã tuyên bố chủ quyền với Mặt Trời như thế nào?


Sinh năm 1961, Ángeles Durán từng là một luật sư ít được biết đến trước khi nổi tiếng vào năm 2010 nhờ tuyên bố kỳ lạ của mình. Ý tưởng của cô bắt nguồn từ việc phân tích Hiệp ước Ngoài Vũ trụ, thường được ví như “hiến pháp của không gian”. Hiệp ước này nhằm điều chỉnh các hoạt động quốc tế ngoài vũ trụ và cấm các quốc gia tuyên bố chủ quyền đối với các thiên thể. Khi nghiên cứu hiệp ước, Durán phát hiện ra một kẽ hở: mặc dù các quốc gia bị hạn chế không được tuyên bố sở hữu, nhưng hiệp ước không đề cập rõ ràng đến cá nhân. Dựa vào chi tiết này, cô đã đệ trình yêu cầu lên cơ quan chứng nhận của Tây Ban Nha để chính thức đăng ký Mặt Trời làm tài sản của mình. Ban đầu, yêu cầu của cô bị coi là kỳ quặc, nhưng sau đó nó đã thu hút sự chú ý khi Durán đưa ra một lập luận pháp lý vững chắc dựa trên luật quốc tế và quốc gia. Sau quá trình xem xét kỹ lưỡng, các quan chức đã cấp cho cô một văn bản công chứng, xác nhận quyền sở hữu của cô. Văn bản này mô tả Mặt Trời một cách khoa học, cho biết nó là một ngôi sao loại G2, nằm ở trung tâm của Hệ Mặt Trời, cách Trái Đất khoảng 149,6 triệu km.


Kiếm tiền từ Mặt Trời: bước đi tiếp theo của Durán


Khi đã nắm trong tay quyền sở hữu Mặt Trời, Durán công bố kế hoạch thu phí sử dụng 1 Đô la từ mỗi cá nhân hưởng lợi từ năng lượng và ánh sáng của Mặt Trời. Với dân số toàn cầu khoảng 7,8 tỷ người, kế hoạch này có thể mang lại một khoản thu nhập khổng lồ 7,8 tỷ Đô la mỗi năm. Durán đề xuất cách phân phối số tiền thu được như sau: 50% sẽ dành cho chính phủ Tây Ban Nha. 20% sẽ dùng để hỗ trợ lương hưu cho người cao tuổi. 10% sẽ đầu tư vào nghiên cứu năng lượng Mặt Trời. Thêm 10% nữa sẽ hỗ trợ các chương trình chống đói toàn cầu. 10% còn lại sẽ là thu nhập cá nhân của cô. Dù có kế hoạch phân phối nghe có vẻ cao cả, thông báo của cô vẫn bị chế nhạo rộng rãi. Nhiều người coi đó là điều vô lý, và các phản ứng trên mạng dao động từ hài hước đến chỉ trích. Một số người thắc mắc về tính thực tiễn của việc trả tiền cho ánh sáng mặt trời, trong khi những người khác đùa rằng nên đăng ký sở hữu các thiên thể khác để kiếm bộn tiền. Cựu Phó Tổng thống Mỹ Al Gore thậm chí đã khởi kiện Durán, buộc cô phải chịu trách nhiệm về hiện tượng nóng lên toàn cầu do Mặt Trời gây ra.


Những vụ kiện tụng và các kế hoạch kinh doanh sáng tạo


Việc sở hữu Mặt Trời đã khiến Durán phải đối mặt với hàng loạt vụ kiện từ những người yêu cầu bồi thường cho các vết cháy nắng, sự phân bổ ánh sáng không đồng đều, và những bất bình khác. Cô phản bác rằng tình huống của mình giống như chủ của một chú chó hoang nhận nuôi, rằng việc sở hữu mới không đồng nghĩa với việc phải chịu trách nhiệm cho những hành động trong quá khứ. Khi các tranh chấp pháp lý lắng xuống, Durán chuyển sang một dự án khác: bán “đất” trên Mặt Trời. Trên eBay, cô rao bán các lô đất mặt trời với giá 1 euro mỗi mét vuông. Điều bất ngờ là cô đã nhận được hơn 600 đơn đặt hàng trước khi eBay đình chỉ tài khoản của cô với lý do hoạt động gian lận. Không chịu khuất phục, Durán kiện eBay đòi bồi thường thiệt hại, yêu cầu 10.000 euro và khôi phục tài khoản của cô. Tuy nhiên, đàm phán dàn xếp ngoài tòa không thành công khi Durán yêu cầu làm rõ số tiền bồi thường. Cuối cùng, Liên Hợp Quốc đã can thiệp, được cho là đã trả cho cô 500.000 đô la để cô từ bỏ tuyên bố của mình. Sau khi nhận khoản bồi thường, Durán chính thức từ bỏ quyền sở hữu Mặt Trời và được công nhận trong giới pháp lý, nhận được các lời mời từ những công ty luật danh tiếng.


Những tiền lệ trong các tuyên bố sở hữu thiên thể


Động thái táo bạo của Durán không phải là không có tiền lệ. Vào năm 1980, Dennis Hope, một doanh nhân từ California, đã phát hiện ra kẽ hở tương tự trong Hiệp ước Ngoài Vũ trụ và tuyên bố quyền sở hữu Mặt Trăng và các thiên thể khác trong Hệ Mặt Trời. Tuyên bố của Hope không bị phản đối, và ông đã thành lập “Đại sứ quán Mặt Trăng”, bán các lô đất trên Mặt Trăng với giá 24,99 đô la mỗi mẫu Anh. Khách hàng của ông bao gồm hơn 2,3 triệu người, trong đó có các cựu Tổng thống Mỹ Ronald Reagan và Jimmy Carter, cũng như nhiều ngôi sao Hollywood. Người mua còn có thể mua thêm “Hộ chiếu Mặt Trăng” với giá 22,99 đô la để nhận được quyền công dân mang tính biểu tượng. Năm 2005, một công ty có trụ sở tại Bắc Kinh tuyên bố là đại diện chính thức của Hope tại Trung Quốc, bán đất trên Mặt Trăng với giá 298 nhân dân tệ mỗi mẫu Anh. Tuy nhiên, hoạt động này đã bị đóng cửa vì bị coi là đầu cơ.


Sự gia tăng của quyền đặt tên cho các vật thể ngoài không gian


Trong những năm gần đây, việc mua quyền đặt tên cho các vật thể ngoài không gian đã trở thành một xu hướng. Một số công ty cung cấp dịch vụ cho phép cá nhân đặt tên cho các ngôi sao hoặc tiểu hành tinh như một món quà. Dù chỉ mang tính biểu tượng, các giao dịch này vẫn ngày càng phổ biến với những người muốn tặng một vật kỷ niệm độc đáo cho người thân. Ví dụ, trong bộ phim Trung Quốc "Không Gì Ngoài Tuổi Ba Mươi", một nhân vật đã mua quyền đặt tên một ngôi sao. Những giao dịch tương tự đã trở thành các cử chỉ phổ biến dành cho người thân hoặc người nổi tiếng, chứng tỏ tiềm năng sinh lợi của những dự án này bất chấp việc thiếu sự công nhận chính thức.


Một vấn đề pháp lý và đạo đức


Tuyên bố kỳ lạ của Durán về Mặt Trời làm nổi bật sự mơ hồ trong luật vũ trụ và chỉ ra cách các kẽ hở pháp lý có thể bị khai thác. Mặc dù hành động của cô đã tạo ra nhiều sự chế nhạo lẫn tranh cãi, chúng cũng đặt ra những câu hỏi quan trọng về quyền sở hữu và thương mại hóa các thiên thể. Khi nhân loại tiếp tục khám phá vũ trụ, cần có những quy định rõ ràng hơn để giải quyết các tuyên bố như vậy và bảo đảm rằng không gian vẫn là tài sản chung thay vì trở thành công cụ để thu lợi cá nhân.