Các bạn thân mến, hãy tưởng tượng bạn mới tám tuổi, sống giữa vô số phương tiện kết nối chưa từng có nhưng vẫn cảm thấy hoàn toàn cô đơn.
Nghịch lý ấy chính là trọng tâm của Câu Chuyện Đồ Chơi 5, phần tiếp theo đưa loạt phim hoạt hình được yêu thích của Pixar bước vào một chủ đề hiện đại và gần gũi đến bất ngờ.
Câu Chuyện Đồ Chơi 5 tìm được một hướng đi khá thú vị. Thay vì chỉ lặp lại cuộc đối đầu quen thuộc giữa đồ chơi và công nghệ, bộ phim đặt ra một câu hỏi phức tạp hơn: Điều gì thực sự giúp một đứa trẻ xây dựng tình bạn chân thành trong thế giới bị màn hình chi phối? Chính câu hỏi này khiến cuộc phiêu lưu mới nhất trở nên sâu sắc hơn nhiều so với những gì cốt truyện ban đầu có thể gợi ra.
Lần này, Jessie đảm nhận vai trò lớn hơn rất nhiều và lựa chọn ấy mang đến cho câu chuyện một sắc thái cảm xúc khác biệt. Sự quan tâm của cô dành cho Bonnie xuất phát từ mong muốn chân thành rằng cô bé sẽ trở nên vui vẻ và tự tin hơn. Khi nhận thấy những đứa trẻ chỉ chăm chú nhìn vào màn hình thay vì cùng nhau vui chơi, Jessie lập tức cho rằng công nghệ chính là nguyên nhân khiến Bonnie gặp khó khăn. Niềm tin ấy thôi thúc cô lên kế hoạch cùng những món đồ chơi trong khu phố. Mục tiêu rất đơn giản: khuyến khích Bonnie đặt thiết bị xuống và chủ động mời một đứa trẻ khác cùng chơi.
Lilypad xuất hiện, một chiếc máy tính bảng tương tác được Greta Lee lồng tiếng. Thay vì biến thiết bị này thành một nhân vật phản diện vô cảm, bộ phim trao cho Lilypad quan điểm và cách nhìn riêng. Lilypad tin rằng công nghệ có thể giúp Bonnie hiểu những đứa trẻ khác đang làm gì, giao tiếp với bạn học và hòa nhập vào thế giới xã hội của các bạn. Ban đầu, Lilypad dường như đã thành công. Cô giúp Bonnie nhận được lời mời tham dự một buổi ngủ lại qua đêm cùng những cô bé trong lớp khiêu vũ. Tuy nhiên, trải nghiệm ấy nhanh chóng phơi bày giới hạn của việc kết nối qua thiết bị số. Được thêm vào một nhóm trò chuyện không có nghĩa là tình bạn sẽ tự nhiên hình thành. Biết mọi người đang làm gì cũng chưa chắc khiến một người cảm thấy mình được thấu hiểu. Việc liên tục kiểm tra những thông tin mới thậm chí còn có thể làm gia tăng cảm giác lo âu khi trẻ bắt đầu sợ mình bị bỏ lại bên ngoài các cuộc vui.
Cách bộ phim khai thác vấn đề công nghệ đặc biệt đáng chú ý đối với các bậc phụ huynh vì không lựa chọn thông điệp đơn giản rằng mọi thiết bị đều có hại. Thay vào đó, việc sử dụng quá mức mới dẫn đến những hậu quả dễ nhận thấy. Trẻ có thể mất tập trung vào những người đang thực sự ở bên cạnh mình, lo lắng vì phải liên tục theo kịp các cuộc trò chuyện trên mạng và quá coi trọng sự công nhận trong không gian số. Chính Lilypad cũng bị cuốn vào áp lực ấy. Nỗ lực giúp đỡ Bonnie cuối cùng lại góp phần dẫn đến một tình huống khó chịu liên quan đến việc giao tiếp qua ứng dụng trò chuyện và hành vi bắt nạt. Tình tiết này mở ra cơ hội hữu ích để cha mẹ trò chuyện với con cái. Một đứa trẻ có thể hiểu rằng thiết bị công nghệ rất hữu ích nhưng chưa chắc nhận ra việc liên tục sử dụng chúng có thể ảnh hưởng đến khả năng tập trung, giấc ngủ, sự tự tin hay các mối quan hệ. May mắn thay, Câu Chuyện Đồ Chơi 5 không biến thành một bài giảng khô khan về việc giới hạn thời gian sử dụng màn hình. Thông điệp được thể hiện tự nhiên thông qua những sai lầm của các nhân vật. Jessie nhận ra rằng hoàn toàn bài xích công nghệ là cách nhìn quá đơn giản. Lilypad hiểu rằng luôn duy trì kết nối không đồng nghĩa với cảm giác thực sự thuộc về một cộng đồng. Cuối cùng, Bonnie cần một điều mà cả hai phía đều không thể tự mình mang lại: lòng can đảm để trực tiếp trò chuyện với người khác.
Điểm nhấn cảm xúc xuất hiện khi Bonnie lấy hết can đảm để đến gần Blaze, một cô bé chín tuổi trong lớp khiêu vũ, rồi ngỏ lời muốn cùng chơi. Đó chỉ là một hành động nhỏ nhưng Pixar hiểu rất rõ vì sao khoảnh khắc ấy lại có ý nghĩa. Bonnie không đột nhiên trở thành đứa trẻ tự tin nhất trong phòng. Cô bé chỉ đơn giản thực hiện một bước đi đầy dũng cảm. Cảnh phim trở nên thuyết phục bởi tình bạn được khắc họa như một điều đòi hỏi con người phải dám mở lòng, thay vì cần đến một chiến lược giao tiếp hoàn hảo. Khoảnh khắc ấy cũng củng cố thông điệp lớn hơn mà bộ phim muốn truyền tải. Công nghệ có thể tạo ra cơ hội để mọi người tiếp xúc với nhau, nhưng một tình bạn ý nghĩa vẫn cần đến sự chủ động của con người. Những món đồ chơi có thể khích lệ Bonnie. Một chiếc máy tính bảng có thể cung cấp thông tin. Nhưng không điều gì có thể thay cô bé đưa ra quyết định cuối cùng.
Câu chuyện của Jessie mang đến thêm một lớp cảm xúc cho bộ phim. Nỗi sợ bị bỏ rơi ảnh hưởng đến cách cô phản ứng trước những sở thích đang dần thay đổi của Bonnie. Điều đó khiến bản năng muốn bảo vệ Bonnie của Jessie trở nên dễ cảm thông hơn, đồng thời cho thấy những trải nghiệm trong quá khứ có thể làm thay đổi cách một người nhìn nhận những biến chuyển ở hiện tại. Jessie không chỉ lo lắng về công nghệ. Sâu bên trong, cô còn sợ mình sẽ một lần nữa bị bỏ lại phía sau. Chính vì vậy, sự trưởng thành của Jessie về sau càng trở nên thuyết phục. Thay vì mong muốn Bonnie mãi mãi giữ nguyên như trước, Jessie phải học cách chấp nhận rằng yêu thương một người cũng đồng nghĩa với việc cho phép người ấy trưởng thành và thay đổi. Đây là một bài học rất đặc trưng của Câu Chuyện Đồ Chơi, đồng thời có lẽ cũng là một trong những thông điệp trưởng thành nhất của bộ phim.
Câu Chuyện Đồ Chơi 5 trở nên hấp dẫn nhất khi không còn đặt câu hỏi liệu đồ chơi hay công nghệ mới là bên chiến thắng, mà hướng đến một vấn đề đáng suy ngẫm hơn: Điều gì giúp trẻ sử dụng cả hai một cách hợp lý mà không để bất cứ thứ gì kiểm soát cuộc sống của mình? Câu trả lời nằm ở sự cân bằng. Các thiết bị có thể giúp con người giao tiếp, khám phá sở thích và tham gia vào những không gian kết nối xã hội. Đồ chơi có thể nuôi dưỡng trí tưởng tượng, khả năng sáng tạo và kể chuyện. Nhưng không điều gì có thể thay thế giá trị của việc ngồi cạnh một người khác, cùng trò chuyện, bật cười, tưởng tượng và đủ can đảm để cất lời: “Bạn có muốn chơi cùng mình không?”