Tôi không ngại thừa nhận rằng khi lần đầu đứng dưới chân sống núi ấy, tim tôi như hụt mất một nhịp. Không phải kiểu rung động lãng mạn, mà là cảm giác “mình vừa tự đẩy bản thân vào chuyện gì thế này?”.
Nhưng rồi ánh nắng ban mai bắt đầu phủ lên những thảm cỏ, còn màn sương lững lờ trôi qua các khối đá như một dòng sông mây chậm rãi. Ngay lúc đó, tôi không còn chỉ là một người mang ba lô leo núi nữa. Tôi cảm thấy mình trở thành một phần của ngọn núi.
Bạn hẳn đã từng nhìn thấy những bức ảnh quen thuộc: ai đó đứng trên đỉnh núi, dang rộng hai tay, trông đầy mạnh mẽ và kiêu hãnh. Nhưng điều máy ảnh không thể ghi lại chính là cảm giác bỏng rát ở bắp chân, những cơn gió quất mạnh vào tai hay khoảnh khắc bạn buộc phải dừng lại, chỉ để nhận ra rằng trên này chẳng còn âm thanh nào ngoài tiếng thở của chính mình.
Con đường mòn này khởi đầu khá nhẹ nhàng. Những sườn đồi xanh mướt, vài khóm hoa dại và đôi khi là một chú chim vụt bay ngang qua. Thế nhưng càng lên cao, cỏ xanh dần nhường chỗ cho đá xám và nền đất rời rạc. Đó là lúc bạn sẽ biết ơn vì đã mang theo gậy leo núi. Chúng không chỉ giúp tôi giữ thăng bằng mà còn như phần nối dài của đôi tay, hỗ trợ tôi kéo người lên khi độ dốc có lúc lên tới khoảng 40 độ.
Điều đọng lại sâu sắc nhất sau hành trình chính là biển mây trên đỉnh sống núi. Bức ảnh không hề nói dối: bầu trời chuyển dần từ sắc xanh thẫm sang ánh vàng dịu nhẹ. Nhưng những gì máy ảnh không thể ghi lại là làn không khí mát lạnh chạm vào làn da đang nóng lên vì vận động. Đó còn là mùi đất ẩm hòa cùng hương thông thoang thoảng. Và cả cảm giác đôi chân hơi run lên sau quãng đường dài, khiến sự tĩnh lặng nơi đây trở nên đáng giá hơn bao giờ hết.
Giữa hai đỉnh núi phía sau người chạy trong bức ảnh là một yên ngựa hẹp, nơi những luồng gió bị dồn lại khi đi qua. Người dân địa phương gọi nơi này là “Hơi Thở Của Rồng” vì vào những ngày gió lớn, âm thanh phát ra nghe như tiếng gầm của một sinh vật sống. Còn vào những ngày yên bình như hôm ấy, chỉ có bạn và sự tĩnh lặng tuyệt đối của núi rừng.
Cung đường này nằm tại dãy Alps Bergamo ở miền Bắc nước Ý. Điểm tiếp cận phổ biến nhất là từ thung lũng Val Brembana.
• Di chuyển: Bạn có thể đi tàu từ thành phố Bergamo đến thị trấn San Pellegrino Terme trong khoảng một giờ với chi phí khoảng 5 euro. Từ đó, xe buýt địa phương tuyến B10 đưa du khách thẳng đến điểm xuất phát tại Rifugio Calvi, khởi hành khoảng 90 phút một chuyến, vé khoảng 3,5 euro. Nếu tự lái xe, khu vực trung tâm đón khách có bãi đỗ miễn phí từ 6 giờ sáng.
• Thời gian tham quan: Con đường mở cửa quanh năm, nhưng thời điểm lý tưởng nhất để leo núi là từ cuối mùa xuân đến đầu mùa thu. Những chuyến đi đón bình minh bắt đầu từ khoảng 5 giờ 30 sáng đặc biệt ngoạn mục, tuy nhiên bạn nên mang theo đèn đội đầu.
• Phí tham quan: Hoàn toàn miễn phí.
• Lưu trú qua đêm: Nhà nghỉ trên núi gần nhất là Rifugio Fratelli Longo với giường tầng cơ bản, phòng tắm dùng chung và giá khoảng 55 euro mỗi đêm, đã bao gồm bữa sáng và bữa tối. Nếu muốn nghỉ ngơi thoải mái hơn, bạn có thể chọn khách sạn tại San Pellegrino với mức giá phòng đôi từ khoảng 110 euro mỗi đêm, đi kèm dịch vụ chăm sóc sức khỏe.
• Mẹo chuẩn bị: Hãy mang ít nhất 1,5 lít nước cho mỗi người. Nguồn nước duy nhất trên đường nằm ở mốc 3 km, là một mạch nước lạnh chảy trực tiếp từ các khe đá.
Trước khi buộc dây giày, hãy dành khoảng mười phút để khởi động động. Các động tác như bước chùng chân, vung chân, xoay cổ chân sẽ giúp cơ thể sẵn sàng cho hành trình phía trước. Tôi đã học được điều này theo cách không mấy dễ chịu khi đầu gối trái bắt đầu đau nhức giữa chặng đường leo dốc. Tin tôi đi, bản thân bạn sau đó chắc chắn sẽ biết ơn vì đã dành vài phút chuẩn bị.
Đứng trên sống núi phủ đầy cỏ xanh, hai chiếc gậy cắm xuống đất, lồng ngực căng đầy không khí trong lành của vùng núi cao, tôi nhận ra đây không chỉ đơn thuần là một buổi tập luyện thể chất. Đó là khoảng thời gian giúp tâm trí được làm mới hoàn toàn. Bạn để lại phía sau những ồn ào, những thông báo liên tục và danh sách công việc dài bất tận dưới thung lũng. Trong vài giờ ngắn ngủi ấy, bạn chỉ đơn giản là một con người đang bước đi giữa núi non, từng bước một. Hãy tự mình trải nghiệm. Biển mây vẫn đang chờ đợi bạn ở phía trên.