Hành tinh của chúng ta đang nóng lên. Đây không còn là giả thuyết mà là sự thật khoa học đã được xác nhận qua hàng chục năm ghi nhận nhiệt độ, băng tan, mực nước biển dâng và sự thay đổi của các hệ sinh thái.
Tuy nhiên, nguyên nhân thực sự phía sau hiện tượng này thường bị che lấp bởi quá nhiều tranh cãi và thông tin nhiễu loạn.
Trên thực tế, cơ chế vật lý và chuỗi tác động gây ra biến đổi khí hậu cụ thể và rõ ràng hơn nhiều so với những gì thường xuất hiện trên các tiêu đề giật gân. Quan trọng hơn, phần lớn nguyên nhân đều có thể truy ngược trực tiếp đến hoạt động của con người.
Bầu khí quyển của Trái Đất hoạt động giống như một tấm chăn giữ nhiệt khổng lồ. Ánh sáng từ Mặt Trời xuyên qua khí quyển và làm nóng bề mặt hành tinh. Sau đó, nhiệt lượng này phát tỏa ngược lên dưới dạng bức xạ hồng ngoại. Một số loại khí như carbon dioxide, methane, nitrous oxide và hơi nước sẽ hấp thụ phần nhiệt đó và làm chậm quá trình thoát nhiệt ra ngoài không gian. Nếu hoàn toàn không có hiệu ứng nhà kính, nhiệt độ trung bình trên Trái Đất sẽ chỉ khoảng âm 18 độ C thay vì khoảng 14 độ C như hiện nay — mức nhiệt giúp sự sống tồn tại. Vấn đề không nằm ở cơ chế này, mà nằm ở việc con người đang làm “tấm chăn nhiệt” dày hơn bằng cách thải ra lượng khí nhà kính vượt xa khả năng hấp thụ tự nhiên của hành tinh.
Nhiên liệu hóa thạch như than đá, dầu mỏ và khí đốt chiếm khoảng 68% tổng lượng khí nhà kính toàn cầu và gần 90% lượng khí carbon dioxide phát thải. Việc sản xuất điện là nguồn phát thải lớn nhất vì phần lớn điện năng trên thế giới vẫn được tạo ra bằng cách đốt than, dầu hoặc khí đốt. Ngành sản xuất công nghiệp đứng thứ hai, tiếp theo là giao thông vận tải. Hoạt động đốt nhiên liệu trong ô tô, xe tải, tàu biển và máy bay tạo ra lượng carbon dioxide khổng lồ mỗi ngày. Phá rừng lại tạo thêm một vấn đề nghiêm trọng khác: mỗi hecta rừng bị chặt phá sẽ giải phóng lượng carbon mà cây đã lưu trữ suốt nhiều năm, đồng thời làm giảm khả năng hấp thụ khí thải trong tương lai của Trái Đất. Hiện nay, thế giới mất khoảng 10 triệu hecta rừng mỗi năm.
Thập kỷ vừa qua là giai đoạn nóng nhất từng được ghi nhận trong lịch sử hiện đại, và mỗi thập kỷ kể từ những năm 1980 đều nóng hơn giai đoạn trước đó. Đây không chỉ đơn giản là cảm giác khó chịu trong những ngày oi bức. Không khí nóng hơn sẽ giữ nhiều hơi ẩm hơn, khiến mưa lớn và lũ lụt xảy ra dữ dội hơn, đồng thời làm hạn hán trở nên nghiêm trọng hơn tại các vùng vốn đã khô hạn. Sự nóng lên của đại dương cũng gây ảnh hưởng theo hai cách khác nhau. Thứ nhất, nước ấm giãn nở khiến mực nước biển dâng cao. Thứ hai, việc đại dương hấp thụ carbon dioxide khiến nước biển trở nên axit hơn, đe dọa các hệ sinh thái biển từ rạn san hô cho đến những sinh vật có vỏ. Tại Bắc Cực, nhiệt độ đang tăng nhanh gấp ít nhất hai lần mức trung bình toàn cầu, làm băng tan và tầng đất đóng băng vĩnh cửu tan chảy với tốc độ đáng báo động.
Tốc độ tuyệt chủng của các loài hiện nay cao gấp khoảng 1.000 lần so với mức tự nhiên trước thời kỳ công nghiệp hóa của con người. Sự thay đổi nhiệt độ và thời điểm các mùa đang phá vỡ những mối liên kết mà hệ sinh thái phụ thuộc vào để tồn tại, từ chu kỳ di cư, thời gian ra hoa cho đến mối quan hệ săn mồi giữa các loài. Đối với con người, tác động xuất hiện ở nhiều lĩnh vực như nông nghiệp, nguồn nước, cơ sở hạ tầng và sức khỏe. Thời tiết thay đổi khiến việc sản xuất nông nghiệp trở nên khó dự đoán hơn. Nắng nóng cực đoan làm giảm khả năng lao động ngoài trời tại nhiều khu vực. Ngập lụt ven biển đe dọa cơ sở hạ tầng và buộc nhiều cộng đồng phải di dời. Chỉ trong một năm gần đây, hơn 45 triệu người đã phải rời bỏ nơi ở do các thảm họa liên quan đến thời tiết.
Các nhà khoa học đã xác nhận rằng hiện tượng nóng lên hiện nay không thể được giải thích chỉ bằng các yếu tố tự nhiên như thay đổi hoạt động của Mặt Trời, núi lửa hay các chu kỳ khí hậu tự nhiên. Khi những yếu tố đó được đưa vào các mô hình khí hậu cùng với lượng khí thải nhà kính do con người tạo ra, kết quả mới khớp với dữ liệu nhiệt độ thực tế đã quan sát được. Nếu loại bỏ yếu tố phát thải của con người, các mô hình sẽ không còn phù hợp. Chính mối liên hệ nhân quả này khiến biến đổi khí hậu trở thành một vấn đề khoa học đã có câu trả lời rõ ràng, dù các giải pháp chính sách vẫn còn gây nhiều tranh luận.
Biến đổi khí hậu không còn là mối đe dọa xa vời trong tương lai mà đang diễn ra ngay lúc này, chủ yếu do hoạt động của con người gây ra. Hiểu rõ nguồn gốc và hậu quả của nó là điều cần thiết để xây dựng các giải pháp hiệu quả, từ giảm phát thải cho đến bảo vệ hệ sinh thái và cộng đồng trên toàn thế giới.