Khi xem phim, chúng ta thường tập trung vào cốt truyện, diễn viên hoặc hiệu ứng đặc biệt. Tuy nhiên, một trong những công cụ quan trọng và tinh tế nhất được sử dụng để tác động đến cảm xúc và nhận thức của chúng ta chính là ánh sáng.
Cách ánh sáng tương tác với môi trường và cách bóng đổ có thể hoàn toàn thay đổi một khung cảnh, làm nổi bật tâm trạng, định hình nhân vật và tăng cường bầu không khí tổng thể.
Ánh sáng không chỉ đơn thuần là yếu tố tạo nên sự rõ nét—nó còn là một công cụ kể chuyện hiệu quả. Trong bài viết này, chúng ta sẽ cùng khám phá cách các nhà làm phim sử dụng ánh sáng và bóng tối để gợi lên cảm xúc, tạo nên sự căng thẳng và làm sâu sắc thêm câu chuyện của họ.
Ánh sáng trong điện ảnh có thể được phân loại thành nhiều loại khác nhau dựa trên hướng, cường độ và nguồn sáng. Việc sử dụng ánh sáng không chỉ giúp tạo nên không khí của một cảnh quay mà còn hỗ trợ định hình nhận thức của khán giả về các nhân vật và trạng thái cảm xúc của họ.
Ví dụ, trong phim "Se7en" (1995) của David Fincher, bộ phim sử dụng kỹ thuật ánh sáng mờ – một kỹ thuật sử dụng sự tương phản mạnh mẽ giữa ánh sáng và bóng tối, tạo ra những bóng tối sâu và để lại một phần khung hình hoàn toàn tối. Hiệu ứng này được sử dụng để tăng cường bầu không khí phim kinh dị tội phạm và gợi lên cảm giác bí ẩn, sợ hãi và tai họa sắp xảy ra. Những bóng tối che khuất các nhân vật thường phản ánh sự phức tạp về tâm lý của họ và bản chất đen tối của những tội ác mà họ đang điều tra. Lựa chọn hình ảnh này khiến chúng ta cảm thấy như thể chính môi trường đang cấu kết với các hành vi phạm tội xảy ra bên trong nó, củng cố tông màu u ám của bộ phim.
Tương tự, trong "Blade Runner 2049" (2017), các nhà làm phim sử dụng ánh sáng neon trong những khung cảnh thành phố tương lai rộng lớn để nhấn mạnh sự lạnh lẽo và cô lập của thế giới. Màu xanh lam và đỏ rực rỡ của đèn neon tương phản với màu sắc trầm, gần như nhạt nhòa của môi trường, khuếch đại tâm trạng phản địa đàng. Kỹ thuật chiếu sáng này thu hút sự chú ý đến bản chất nhân tạo, vô trùng của tương lai, nơi nhân loại dường như bị công nghệ và sự suy tàn của chính mình nuốt chửng.
Một yếu tố quan trọng khác trong chiếu sáng là nhiệt độ màu, đề cập đến độ ấm hoặc lạnh của ánh sáng trong một cảnh. Ánh sáng ấm, thường có màu vàng hoặc cam, có xu hướng gợi lên cảm giác thoải mái, an toàn và ấm áp, trong khi ánh sáng lạnh với màu xanh lam hoặc xanh lục có thể tạo ra cảm giác xa cách, lạnh lẽo hoặc bất an.
Trong "The Godfather" (1972), đạo diễn Francis Ford Coppola sử dụng ánh sáng ấm áp trong không gian sinh hoạt của gia đình để làm nổi bật những khoảnh khắc thân mật, kết nối và lòng trung thành. Những gam màu vàng ấm áp của ánh sáng nội thất nhấn mạnh tầm quan trọng của tình cảm gia đình trong gia tộc Corleone. Mặt khác, khi các nhân vật tham gia vào công việc kinh doanh hoặc các hành động bạo lực, ánh sáng chuyển sang tông màu lạnh hơn, phản ánh thế giới tội phạm lạnh lùng, đầy tính toán mà họ đang sống.
Ngược lại, "The Revenant" (2015) sử dụng ánh sáng tự nhiên với tông màu xanh lạnh trong những cảnh hoang dã rộng lớn để truyền tải sự khắc nghiệt và không khoan nhượng của môi trường. Việc bộ phim dựa vào ánh sáng tự nhiên, thường với mặt trời lặn thấp, tạo ra cảm giác sinh tồn và đấu tranh gần như hữu hình. Ở đây, nhiệt độ màu lạnh làm tăng cảm giác cô lập và khó khăn của khán giả, bổ sung cho hành trình trả thù của nhân vật chính.
Ánh sáng không chỉ tạo nên bầu không khí mà còn có thể được sử dụng để làm nổi bật những khía cạnh quan trọng trong tính cách của nhân vật. Ví dụ, cách ánh sáng làm nổi bật hoặc che khuất khuôn mặt của nhân vật có thể phản ánh trạng thái nội tâm hoặc định hướng đạo đức của họ. Một nhân vật được chiếu sáng tốt có thể trông cởi mở, đáng tin cậy hoặc anh hùng, trong khi một nhân vật bị che khuất hoặc bị che khuất một phần có thể trông bí ẩn, nguy hiểm hoặc mơ hồ về mặt đạo đức.
Trong "Hiệp sĩ bóng đêm" (2008), Christopher Nolan sử dụng ánh sáng để phân biệt giữa Batman và Joker. Batman, người hùng, thường được miêu tả trong ánh sáng mờ, khuôn mặt bị che khuất một phần bởi bóng tối, làm tăng thêm vẻ bí ẩn và đáng sợ của anh ta. Trong khi đó, Joker, kẻ sống nhờ sự hỗn loạn và khó đoán, được chiếu sáng bằng ánh sáng mạnh, gần như siêu thực, phản ánh bản chất thất thường và đáng lo ngại của hắn.
Hơn nữa, ánh sáng cũng có thể cho thấy sự phát triển tâm lý của nhân vật. Ví dụ, trong "Người tốt nghiệp" (1967), Mike Nichols sử dụng ánh sáng để nhấn mạnh xung đột nội tâm của nhân vật chính Benjamin. Trong những cảnh anh ta bị cảm xúc lấn át, ánh sáng trở nên cô lập hơn, với những bóng tối đậm hơn, gay gắt hơn đổ xuống khuôn mặt anh ta, phản ánh sự bối rối và hỗn loạn nội tâm của anh ta.
Mối quan hệ giữa ánh sáng và môi trường đóng vai trò quan trọng trong việc thiết lập tông màu của một bộ phim và tạo nên cảm giác độc đáo về địa điểm. Ánh sáng có thể biến một không gian tưởng chừng như bình thường thành một điều phi thường, biến một góc phố hay căn phòng bình thường thành một nơi tràn đầy ý nghĩa và sự cộng hưởng cảm xúc.
Trong "Khách sạn Grand Budapest" (2014), đạo diễn Wes Anderson sử dụng ánh sáng đối xứng và màu sắc pastel để tạo ra một bầu không khí giống như trong truyện cổ tích. Ánh sáng làm nổi bật tính chất vui tươi và kỳ lạ của bộ phim, khiến mỗi cảnh quay đều có cảm giác như thuộc về một vũ trụ được xây dựng cẩn thận. Việc bố trí ánh sáng có chủ đích, kết hợp với bảng màu rực rỡ, làm tăng thêm sự quyến rũ và kỳ ảo của câu chuyện.
Ngược lại, trong "Không còn quê hương cho những người đàn ông già" (2007), anh em nhà Coen sử dụng cách tiếp cận tối giản về ánh sáng để nhấn mạnh cảnh quan khắc nghiệt, không khoan nhượng của miền Tây nước Mỹ. Ánh sáng tương phản cao—với những bóng tối sâu thẳm và những khung cảnh rộng mở bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt—phản ánh sự tàn bạo của thế giới mà các nhân vật đang sinh sống. Ánh sáng khắc nghiệt không chỉ làm nổi bật sự căng thẳng của các cảnh quay mà còn khiến chính môi trường xung quanh trở thành một kẻ thù, tàn nhẫn và khó lường như những kẻ giết người đang truy đuổi họ.
Ánh sáng không chỉ là một khía cạnh kỹ thuật của làm phim—nó là một công cụ kể chuyện mạnh mẽ giúp định hình cách chúng ta trải nghiệm thế giới trong phim. Từ nhiệt độ màu đến việc sử dụng bóng và nguồn sáng, cách sử dụng ánh sáng có thể thay đổi đáng kể tâm trạng, bầu không khí và thậm chí cả nhận thức về nhân vật trong một cảnh. Bằng cách điều khiển ánh sáng, các nhà làm phim có thể kiểm soát cảm xúc của chúng ta, hướng dẫn phản ứng cảm xúc và tạo ra những khoảnh khắc điện ảnh đáng nhớ.
Vì vậy, lần tới khi bạn xem phim, hãy chú ý đến ánh sáng—bởi vì nó không chỉ đơn thuần là chiếu sáng cảnh quay, mà còn hoạt động phía sau hậu trường để kể cho bạn một câu chuyện sâu sắc hơn. Cho dù đó là một sự thay đổi tinh tế về ánh sáng hay một trò chơi bóng tối đầy kịch tính, ánh sáng là một nghệ sĩ, vẽ nên những cảm xúc và làm cho những điều vô hình trở nên hữu hình.