Múa hiện đại xuất hiện vào đầu thế kỷ 20 như một phản ứng chống lại phong cách ba lê cổ điển có cấu trúc và hình thức rất cứng nhắc. Những người tiên phong như Isadora Duncan, Martha Graham và Merce Cunningham muốn thoát khỏi những quy ước khắt khe của ba lê cổ điển.
Họ đã giới thiệu một hình thức chuyển động biểu cảm hơn, tập trung vào cảm xúc, sự tự do thể hiện và các chuyển động tự nhiên.
Múa hiện đại thường được đặc trưng bởi các chuyển động vững chắc, sử dụng sàn nhà và tập trung vào sự ngẫu hứng. Các chuyển động thường góc cạnh hơn, ít trau chuốt hơn và có thể rất mãnh liệt về mặt cảm xúc. Nó cũng nhấn mạnh mạnh mẽ vào khả năng tạo hình và kể chuyện của cơ thể. Phong cách múa này tập trung nhiều vào việc sử dụng trọng lực và thường bao gồm các chuyển động thô sơ và không bị gò bó.
Múa đương đại, phát triển sau múa hiện đại, kết hợp nhiều phong cách và ảnh hưởng từ các hình thức múa khác nhau, bao gồm ba lê, jazz và thậm chí cả hip-hop. Đây là thuật ngữ bao quát nhiều chuyển động và kỹ thuật. Mặc dù vẫn giữ một số nguyên tắc của múa hiện đại, nhưng nó cho phép linh hoạt hơn về phong cách và biểu đạt.
Không giống như múa hiện đại, múa đương đại mang tính chiết trung và thử nghiệm hơn. Các vũ công thường sử dụng sự kết hợp các chuyển động có thể bao gồm cả biên đạo có cấu trúc chặt chẽ và ng improvisation tự do. Các buổi biểu diễn có xu hướng khám phá các chủ đề và vấn đề hiện tại, và thể chất có thể rất đa dạng—từ những chuyển động uyển chuyển, trữ tình đến những động tác sắc nét, dứt khoát. Múa đương đại không tuân theo một bộ quy tắc cụ thể nào mà thay vào đó khuyến khích sự sáng tạo và đổi mới.
1. Biên đạo và kỹ thuật:
Múa hiện đại thường tập trung vào các tác phẩm được biên đạo cụ thể, dựa trên một phong cách hoặc kỹ thuật nhất định, chẳng hạn như sự co thắt và thả lỏng của Martha Graham. Tuy nhiên, múa đương đại có xu hướng kết hợp nhiều kỹ thuật và phong cách đa dạng hơn. Các vũ công có thể chuyển từ ba lê cổ điển sang những chuyển động trừu tượng hơn trong cùng một buổi biểu diễn, khiến múa đương đại trở nên linh hoạt hơn.
2. Tính trang trọng và cấu trúc:
Múa hiện đại tập trung vào việc phá vỡ các cấu trúc trang trọng của ba lê, nhưng vẫn tuân theo một số quy tắc. Ngược lại, múa đương đại chú trọng hơn vào việc vượt qua các ranh giới và chơi đùa với hình thức, thường sử dụng sự ngẫu hứng và thử nghiệm với không gian, thời gian và cơ thể của vũ công.
3. Biểu cảm và chủ đề:
Múa hiện đại thường tập trung vào biểu hiện cá nhân hoặc kể một câu chuyện cụ thể—hãy nghĩ đến tác phẩm “Mùa xuân Appalachian” của Martha Graham. Múa đương đại có nhiều khả năng trừu tượng hơn hoặc tập trung vào một vấn đề xã hội, với sự chú trọng nhiều hơn vào cảm xúc và tâm trạng. Chủ đề có thể là bất cứ điều gì, từ những đấu tranh cá nhân đến bình luận về các vấn đề toàn cầu.
Trong múa hiện đại, trọng tâm là cách cơ thể di chuyển trong không gian, thường liên quan đến các chuyển động sâu và có trọng lượng. Múa hiện đại sử dụng sàn nhà làm điểm tựa, với những chuyển động có vẻ nặng nề hoặc thậm chí gượng gạo. Tuy nhiên, múa đương đại thì uyển chuyển hơn một chút. Nó vẫn sử dụng trọng lực và sàn nhà, nhưng phạm vi chuyển động rộng hơn—các vũ công có thể chuyển từ những chuyển động nhanh, sắc nét và riêng lẻ sang những động tác uyển chuyển và mở rộng hơn. Các vũ công đương đại cũng có nhiều khả năng kết hợp múa với các loại hình nghệ thuật khác, chẳng hạn như kịch, video, hoặc thậm chí là lời nói.
Trong thế giới ngày nay, múa đương đại đã được biết đến nhiều hơn nhờ tính chất thử nghiệm và khả năng kết hợp với các loại hình nghệ thuật khác. Nhiều biên đạo múa và vũ công đương đại biểu diễn tại các nhà hát, liên hoan múa, và thậm chí kết hợp đa phương tiện vào các buổi biểu diễn của họ. Múa hiện đại, mặc dù vẫn có ảnh hưởng, nhưng đã giảm bớt mức độ phổ biến trong giới chính thống. Tuy nhiên, ảnh hưởng của nó đối với múa đương đại là không thể phủ nhận. Nhiều biên đạo múa đương đại bắt đầu sự nghiệp đào tạo của họ từ múa hiện đại, và các nguyên tắc của nó vẫn ảnh hưởng đến nhiều chuyển động và cảm xúc được tìm thấy trong các tác phẩm đương đại.
Cả múa hiện đại và múa đương đại đều đã mở đường cho sự hiểu biết sâu sắc hơn về vai trò của cơ thể trong việc kể chuyện và thể hiện cảm xúc. Trong khi múa hiện đại tạo ra một nền tảng cho sự nổi loạn chống lại các hình thức cổ điển, múa đương đại tiếp tục sự phát triển đó bằng cách mang đến không gian cho sự tự do sáng tạo. Bằng cách kết hợp các phong cách, khám phá các công nghệ mới và giải quyết các vấn đề hiện đại, múa đương đại không ngừng phát triển—làm cho nó trở nên phù hợp hơn bao giờ hết.
Vì vậy, cho dù bạn thích cảm xúc được cấu trúc của múa hiện đại hay sự sáng tạo vượt giới hạn của múa đương đại, cả hai đều mang đến những trải nghiệm phong phú. Chúng cho chúng ta cái nhìn thoáng qua về cuộc đối thoại liên tục giữa truyền thống và đổi mới, và cách mà điệu nhảy có thể thể hiện sự phức tạp của trải nghiệm con người.