Tôi từng bị “kẹt”. Không phải kẹt xe, mà kẹt ngay trong chính đầu mình—lặp đi lặp lại cùng một mớ vấn đề công việc trong suốt quãng đường lái xe về nhà buổi tối.
Rồi một lần dừng đèn đỏ, tôi nhìn thấy một người chạy xe máy lướt qua. Tư thế của anh ấy bình thản, ánh mắt như đang bám chặt vào hiện tại.
Khoảnh khắc đó khiến tôi giật mình: trên hai bánh, bạn không có “đặc quyền” được sao nhãng. Nhận ra ấy dẫn tôi đến chuyến đi đường dài đầu tiên, và rồi tôi phát hiện ra: xe máy không chỉ là phương tiện—mà giống một người thầy, dạy một dạng chánh niệm hiếm có giữa đời sống hiện đại.
Điều khiển xe máy đòi hỏi một sự hiện diện trọn vẹn, tập trung không chia nhỏ—thứ mà cuộc sống hiện đại hiếm khi bắt buộc ta phải có. Đây không phải lựa chọn “có cũng được”; nó là nền tảng của an toàn và kiểm soát. Tâm trí bạn không thể lơ đãng nghĩ tới hạn chót đang dí sát hay một nỗi lo cá nhân. Nó buộc phải dồn toàn bộ vào dòng tín hiệu giác quan liên tục và những quyết định nhỏ diễn ra trong từng khoảnh khắc.
Bạn chủ động rà mặt đường để tìm chỗ trơn trượt hay vật cản, quan sát hành vi của xe cách ba chiếc phía trước, cảm nhận sức gió ép lên ngực, lắng nghe âm động cơ để canh đúng thời điểm sang số. Trạng thái tỉnh thức cao độ ấy, được duy trì qua nhiều dặm đường, tạo nên một cú “tái khởi động” mạnh mẽ cho tinh thần.
Tiếng ồn nội tâm của lo âu vốn rì rầm không dứt bỗng bị tắt ngấm, nhường chỗ cho một mục tiêu duy nhất, tức thì: chính chuyến đi. Bạn trở về sau hành trình không chỉ vì đã đi qua một quãng đường, mà còn vì thật sự đã “dọn sạch” đầu óc.
Ngồi trong ô tô, bạn quan sát cảnh vật. Trên xe máy, bạn đối thoại với nó. Mọi thay đổi của môi trường đều trở thành một trải nghiệm trực tiếp, mang tính thể chất. Bạn cảm nhận cái lạnh khi đổ xuống thung lũng từ rất lâu trước khi kịp nhìn thấy dòng sông ở đáy.
Bạn nghiêng người ôm một khúc cua trên núi và cảm thấy lực hấp dẫn cùng quán tính đổi hướng trong từng thớ cơ. Mùi mưa trên mặt nhựa đường còn nóng, cái khô rát tỏa ra từ vách đá hẻm núi, làn gió mát đột ngột khi xuyên qua rừng—đó không phải là chi tiết nền mờ nhạt; chúng là phần cốt lõi của hành trình. Dòng phản hồi xúc giác liên tục ấy tạo ra một sợi dây gắn kết sâu sắc giữa bạn và địa hình bạn đang đi qua.
Tấm bản đồ bỗng “sống” dậy. Bạn hình thành ký ức bằng cơ thể về tuyến đường: khúc cua trái nơi nắng chói thẳng vào mắt, đoạn đường thẳng nơi gió ngang bắt đầu giật mạnh. Bạn không chỉ đi qua những nơi chốn; bạn đang dùng cảm giác để lần đường qua cả một vùng đất.
Một chuyến đi xe máy tự nhiên nuôi dưỡng một kiểu tự lực lặng lẽ nhưng vững vàng. Không gian mang theo có hạn khiến bạn học cách phân biệt điều gì là thiết yếu và điều gì chỉ “tiện thì có”. Một bộ dụng cụ nhỏ, kiến thức kiểm tra kỹ thuật cơ bản, và nhận thức rằng bạn chính là người ứng cứu đầu tiên cho mình—tất cả làm thay đổi cách bạn nhìn về chuyến đi.
Sự tự lực ấy không chỉ nằm ở đồ đạc. Nó nằm trong từng quyết định: biết lúc nào nên đi tiếp, lúc nào cần dừng lại đổ xăng; đọc thời tiết để quyết định có cần mặc đồ bảo hộ hay không; và tin vào phán đoán của chính mình trên một con đường xa lạ. Trách nhiệm ấy không đè nặng—nó trao quyền.
Mỗi vấn đề được giải quyết—siết lại dây chằng hành lý bị lỏng, tính lại lộ trình sau khi gặp đoạn đường bị đóng—đều bồi thêm tự tin. Hành trình trở thành chuỗi thử thách nhỏ, có thể kiểm soát, chứng minh năng lực của bạn, đồng thời vun đắp sức bền tinh thần—thứ sẽ theo bạn đi xa hơn rất nhiều so với mặt đường.
Đi xe máy xóa đi những rào chắn thường thấy giữa bạn và thế giới. Bạn trở nên gần gũi, dễ bắt chuyện—một người đang trên đường, chứ không phải một kẻ vô danh trong chiếc hộp kín. Nhờ vậy, những kết nối xảy ra tự nhiên hơn, chân thật hơn và cũng bất ngờ hơn.
Dừng lại nghỉ chân đôi khi kéo theo một cuộc trò chuyện: một người địa phương gợi ý quán ăn “ẩn mình” ngon bất ngờ, một tay lái khác so lộ trình bên ly cà phê, hay một người qua đường tò mò hỏi về chuyến đi. Những tương tác ấy bắt nguồn từ sự hiếu kỳ chung và thực tại rất thật của con đường.
Và còn có một sợi dây liên kết khác: cái gật đầu nhẹ, gần như phổ quát giữa những người đi xe máy khi lướt qua nhau. Một lời chào không lời, một khoảnh khắc cộng đồng ngắn ngủi nhắc bạn nhớ về yếu tố con người trong cuộc phiêu lưu. Thế nên, hành trình không chỉ là cảnh đẹp, mà còn là những cuộc gặp thoáng qua nhưng đậm chất thật.
Một chiếc ô tô đưa bạn đến đích. Một chiếc xe máy đưa bạn đến một trạng thái tâm trí. Nó dạy bạn ở đúng nơi mình đang ở, tin vào phán đoán của bản thân, và chạm vào thế giới theo cách trực diện, không qua trung gian. Những dặm đường trở thành thước đo của sự tập trung, chứ không chỉ là khoảng cách.
Vì vậy, lần tới nếu bạn cảm thấy mắc kẹt trong tiếng ồn của đời sống hằng ngày, hãy cân nhắc rằng câu trả lời có thể không nằm ở một sự xao nhãng lớn hơn, mà ở tiếng động cơ trầm đều, sự tập trung tĩnh lặng và con đường rộng mở phía trước. Điểm đến thật sự là một phiên bản bạn rõ ràng hơn, hiện diện hơn.