Nếu bạn từng thử trồng một chậu cây trong loại đất kém chất lượng, hẳn bạn hiểu lá héo nhanh đến mức nào và rễ vật lộn ra sao.
Giờ hãy tưởng tượng có những loại đất chua đến mức có thể hòa tan khoáng chất như kim loại, hoặc kiềm đến mức “khóa chặt” dinh dưỡng, khiến rễ bị đói ngay trên chính nơi nó bám vào. Thế nhưng ở nhiều nơi trên thế giới, cây cối không chỉ sống sót trong những điều kiện khắc nghiệt ấy — chúng còn thích nghi và phát triển xanh tốt. Những chiến lược giúp cây đối phó với đất có độ pH cực đoan vừa cho thấy sức bền bỉ của sự sống, vừa mang lại nhiều bài học hữu ích cho nông nghiệp.
pH đất không chỉ là một con số trên bộ test. Nó quyết định dinh dưỡng ở trạng thái “mở” để cây hấp thụ hay bị “giam” lại không dùng được; quyết định kim loại độc như nhôm có bị hòa tan và trở nên nguy hại hay không; thậm chí còn ảnh hưởng đến việc vi sinh vật nào sẽ phát triển quanh rễ.
Phần lớn cây trồng ưa đất gần trung tính, khoảng pH 6–7. Nhưng khi rời khỏi vùng “dễ chịu” này, mọi thứ bắt đầu rắc rối. Đất chua có thể giải phóng các ion gây hại, còn đất kiềm thường khiến sắt, kẽm và lân trở nên gần như không thể hấp thụ đối với cây.
1. Điều chỉnh hệ rễ
Một số loài cây thay đổi cách rễ tương tác với đất. Trong đất chua, rễ có thể tiết ra các axit hữu cơ để “ghì” nhôm độc lại, bảo vệ mô rễ vốn rất nhạy cảm. Trong đất kiềm, rễ lại có thể tiết ra những hợp chất giúp “giải phóng” dinh dưỡng bị khóa như sắt, để cây hấp thụ trở lại.
2. Vận chuyển có chọn lọc
Cây cũng tinh chỉnh cách tế bào rễ hấp thụ khoáng chất. Những protein vận chuyển đặc biệt trên màng tế bào rễ có thể chặn ion gây hại hoặc kéo những dinh dưỡng khan hiếm vào hiệu quả hơn. Hệ kiểm soát vi mô này giống như “người gác cửa” ở một câu lạc bộ — quyết định ai được vào và ai bị giữ lại ngoài cửa.
3. Bắt tay với vi sinh vật
Nhiều loài cây dựa vào nấm và vi khuẩn để chịu đựng stress do pH. Chẳng hạn, nấm cộng sinh rễ giúp mở rộng “tầm với” của rễ, hỗ trợ tìm và hút dinh dưỡng trong đất khó. Một số vi khuẩn quanh rễ còn có thể thay đổi môi trường hóa học tại chỗ, khiến nó bớt khắc nghiệt hơn. Những liên minh này quan trọng không kém gì bộ gen của chính cây.
Các loài cỏ ở những vùng xavan đất chua thường phát triển hệ rễ sâu và khỏe, giúp tránh lớp đất mặt dễ độc hại. Ở sa mạc có đất kiềm, các loài cây chịu mặn không chỉ chịu được muối mà còn kiểm soát pH cao bằng cách “cất” ion dư thừa vào những mô chuyên biệt. Ngay cả các cây trồng như lúa mạch và cao lương cũng cho thấy khả năng chịu đựng đáng ngạc nhiên, với những giống có thể sinh trưởng nơi mà nhiều cây lương thực khác thất bại. Mỗi trường hợp là một sự cân bằng giữa thích nghi di truyền và những “mẹo” sinh lý cực kỳ thông minh.
Hiểu cách cây thích nghi không chỉ là chuyện tò mò mà đó là kiến thức thực dụng. Nhiều vùng đất nông nghiệp trên thế giới nghiêng về cực đoan: quá chua hoặc quá kiềm. Nếu nhận diện được những cây trồng hoặc họ hàng hoang dã vốn đã chịu đựng tốt các điều kiện này, các nhà chọn giống có thể phát triển những giống cây phù hợp hơn với đất “cận biên”. Điều này đặc biệt quan trọng ở nơi đất trung tính hiếm hoặc chi phí cải tạo quá đắt đỏ.
Nông dân từ lâu đã có những cách để giảm stress do pH, nhiều biện pháp cũng vô tình “phỏng theo” chiến lược của cây:
• Bón vôi cho đất chua để trung hòa độ axit dư thừa.
• Bổ sung chất hữu cơ để cải thiện khả năng cung cấp dinh dưỡng trong đất kiềm.
• Luân canh có lồng ghép các loài chịu đựng tốt, giúp giảm áp lực lên những cây nhạy cảm.
Song song đó, các nhà khoa học đang lập bản đồ gen và các con đường phân tử đứng sau khả năng chịu đựng tự nhiên, mở ra hướng chọn giống hoặc công nghệ sinh học nhằm tái tạo những gì cây hoang dã đã làm suốt hàng nghìn năm.
Bạn có thể không để ý khi cắn một miếng bánh hay rót một bát ngũ cốc, nhưng rất nhiều cây lương thực chủ lực bắt nguồn từ các loài từng học cách sống trong đất “khó chiều”. Lúa mạch trong bánh mì hay yến mạch trong bữa sáng của bạn mang trong mình sức bền — một phần nhờ những tổ tiên xa xưa đã chịu đựng điều kiện pH khắc nghiệt. Sự mạnh mẽ thầm lặng ấy vẫn đang lan tỏa vào đời sống của chúng ta mỗi ngày.
Lần tới khi bạn thấy một cái cây vẫn xanh tốt trong khe bê tông hay mọc trên mảnh đất nhìn tưởng như cằn cỗi, hãy dừng lại một chút để nghĩ về những chiến lược ẩn phía sau. Cây cối không thể “chuyển nhà” khi đất trở nên khắc nghiệt. Thay vào đó, chúng tái cấu trúc hệ rễ, gọi thêm “đồng minh”, và liên tục điều chỉnh để thích nghi.
Sức bền của cây trong những loại đất cực đoan không chỉ là câu chuyện sinh tồn mà đó còn là lời nhắc rằng ngay cả trong điều kiện khó khăn nhất, sự sống vẫn luôn tìm ra những cách thích nghi đầy sáng tạo và thông minh.