Hãy tưởng tượng một con rùa biển đang lướt nhẹ nhàng trong làn nước xanh ngọc. Những chiếc vây của nó chuyển động như đôi cánh, đưa cơ thể trôi đi hàng dặm giữa đại dương bao la. Rồi chỉ với một cú nuốt, mọi thứ bỗng chốc thay đổi.
Thứ trông giống một con sứa đang trôi nổi hóa ra lại là một chiếc túi nilon. Với rùa biển, sai lầm này có thể là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Ô nhiễm nhựa đại dương không chỉ làm xấu cảnh quan, mà còn là mối đe dọa ngày càng nghiêm trọng đối với những sinh vật đã tồn tại trên Trái Đất hơn 100 triệu năm.
Rùa biển phụ thuộc rất nhiều vào thị giác khi tìm kiếm thức ăn. Trong mắt chúng, một chiếc túi nhựa trôi lềnh bềnh trông vô cùng giống sứa – món ăn khoái khẩu của rùa. Mỏng, trong suốt, gợn sóng và trôi theo dòng nước, thật dễ hiểu vì sao chúng bị đánh lừa.
Tuy nhiên, việc nuốt phải nhựa dẫn đến hậu quả chết người. Nhựa có thể làm tắc nghẽn hệ tiêu hóa, khiến rùa có cảm giác no dù cơ thể đang dần kiệt sức vì đói. Những mảnh nhựa sắc nhọn đôi khi còn đâm thủng dạ dày. Ngay cả các hạt vi nhựa siêu nhỏ, mắt thường không nhìn thấy, cũng có thể tích tụ dần trong cơ thể rùa theo thời gian, gây ra những tác động lâu dài đến sức khỏe mà khoa học vẫn đang tiếp tục nghiên cứu.
Nhựa không chỉ gây hại từ bên trong mà còn trở thành cái bẫy chết chóc từ bên ngoài. Những tấm lưới đánh cá bị bỏ lại, thường được gọi là “lưới ma”, là một trong những mối nguy hiểm lớn nhất. Rùa bị mắc kẹt trong lưới có thể chết đuối vì không thể ngoi lên mặt nước để thở. Một số con khác bị quấn chặt vây, dẫn đến chấn thương nghiêm trọng hoặc thậm chí mất vây.
Dây thừng cũ, vòng nhựa buộc lon, hay dây đai đóng gói có thể siết chặt quanh cơ thể rùa non khi chúng lớn lên, gây ra những vết thương sâu hoặc dị dạng vĩnh viễn. Những hình ảnh này khiến người xem đau lòng, nhưng điều đáng nói là chúng hoàn toàn có thể được ngăn chặn.
Mối nguy hiểm không chỉ dừng lại ngoài khơi. Rác thải nhựa thường dạt vào bờ, phủ kín những bãi biển – nơi rùa biển quay về để đẻ trứng. Khi cát bị lấp đầy rác, rùa mẹ gặp khó khăn trong việc đào tổ phù hợp. Rùa con khi nở ra cũng phải đối mặt với vô vàn chướng ngại vật trên đường bò ra biển, thậm chí có thể bị mắc kẹt trong đống rác trước khi chạm được làn nước đầu tiên của cuộc đời.
Điều này đặc biệt đáng lo ngại bởi rùa biển vốn đã có tỷ lệ sống sót rất thấp: chỉ khoảng một trên một nghìn cá thể non có thể trưởng thành. Nhựa khiến cơ hội mong manh ấy càng trở nên khắc nghiệt hơn.
Quy mô của vấn đề thật sự đáng sợ, nhưng nhiều nỗ lực đang được triển khai để xoay chuyển tình thế.
Làm sạch bãi biển:
Các nhóm tình nguyện trên khắp thế giới tổ chức dọn rác, làm sạch những khu vực làm tổ trước mùa sinh sản của rùa.
Cải tiến ngư cụ:
Một số ngành khai thác thủy sản đã chuyển sang sử dụng lưới phân hủy sinh học hoặc hệ thống theo dõi để hạn chế tình trạng bỏ rơi ngư cụ.
Thay đổi chính sách:
Nhiều quốc gia ban hành lệnh cấm nhựa dùng một lần như ống hút hay túi nilon, nhằm giảm những vật dụng mà rùa dễ nhầm là thức ăn.
Cứu hộ và phục hồi:
Các trung tâm cứu hộ sinh vật biển tiếp nhận rùa bị thương do nhựa, chăm sóc phục hồi và thả chúng trở lại tự nhiên.
Những nỗ lực này cho thấy, dù vấn đề mang tính toàn cầu, giải pháp thường bắt đầu từ địa phương – từ những cộng đồng biết trân trọng và bảo vệ biển cả nơi họ sinh sống.
Bảo vệ rùa biển khỏi rác thải nhựa không chỉ là trách nhiệm của các nhà khoa học hay chính phủ. Mỗi cá nhân đều có thể góp phần:
Giảm sử dụng nhựa dùng một lần:
Mang theo túi vải, chai nước tái sử dụng, và đồ dùng cá nhân. Càng ít nhựa được dùng, càng ít nhựa trôi ra biển.
Tham gia dọn rác:
Góp mặt hoặc ủng hộ các hoạt động làm sạch bãi biển và vùng ven biển. Chỉ vài giờ cũng có thể tạo ra sự khác biệt rõ rệt.
Chọn hải sản có trách nhiệm:
Ưu tiên sản phẩm có chứng nhận đánh bắt bền vững, giúp giảm lượng lưới bị bỏ lại đại dương.
Lan tỏa nhận thức:
Chia sẻ câu chuyện về tác động của nhựa đối với rùa biển để truyền cảm hứng hành động.
Những hành động nhỏ, khi được lặp lại bởi nhiều người, có thể tạo nên làn sóng thay đổi lớn.
Rùa biển là những nhà du hành cổ xưa, đã tồn tại từ thời khủng long và băng qua đại dương từ rất lâu trước khi con người ra khơi. Thật đau lòng nếu câu chuyện sinh tồn ấy lại kết thúc vì rác thải nhựa.
Lần tới khi bạn thấy một chiếc túi nilon bay trong gió, hãy hình dung nó đang trôi giữa đại dương, bị một con rùa đói bụng nhầm là thức ăn. Chỉ một chiếc túi nhỏ cũng có thể cướp đi sinh mạng của một loài sinh vật già hơn cả lịch sử loài người. Việc lựa chọn hành động – dù là tái sử dụng, dọn rác hay ủng hộ bảo tồn – không chỉ để bảo vệ rùa biển.
Đó còn là cách chúng ta tôn vinh sức sống bền bỉ của một loài đã cùng chia sẻ hành tinh này với con người suốt hàng thiên niên kỷ, và đảm bảo rằng chúng vẫn sẽ hiện diện trong tương lai của Trái Đất.