Chào các bạn! Đã bao giờ dạo bước trong một bảo tàng và tự hỏi làm thế nào những cuộn thư mong manh, những bức tranh hàng trăm năm tuổi hay các tác phẩm điêu khắc tinh xảo vẫn còn nguyên vẹn đến vậy chưa?
Thời gian vốn khắc nghiệt với vật liệu — màu sắc phai nhạt, gỗ mục nát, đá cũng có thể nứt vỡ.
Bí mật nằm ở công việc tỉ mỉ, thầm lặng mà các bảo tàng thực hiện phía sau hậu trường để gìn giữ những tác phẩm cổ xưa. Hãy cùng khám phá cách những báu vật này được bảo vệ cho các thế hệ mai sau.
Tuyến phòng vệ đầu tiên trong công tác bảo tồn là kiểm soát khí hậu. Các bảo tàng điều chỉnh chặt chẽ nhiệt độ, độ ẩm và ánh sáng để làm chậm quá trình xuống cấp. Thông thường, tác phẩm được giữ ở khoảng 20°C với độ ẩm 50%. Độ ẩm quá cao dễ gây nấm mốc, còn quá khô có thể làm vật liệu nứt gãy. Ánh sáng — đặc biệt là tia cực tím cũng gây hại không kém, vì vậy nhiều phòng trưng bày giảm cường độ chiếu sáng hoặc dùng bộ lọc tia cực tím để ngăn màu sắc và chất liệu bị phai.
Bụi bẩn tưởng chừng vô hại nhưng tích tụ theo thời gian có thể gây tổn hại nghiêm trọng. Các chuyên gia bảo tồn sử dụng chổi mềm, máy hút siêu nhỏ và dung môi chuyên dụng để làm sạch tác phẩm. Mỗi động tác đều chính xác và thận trọng — làm sạch quá mạnh có thể xóa đi dấu tích của hàng thế kỷ lịch sử. Với tranh vẽ, đôi khi các lớp véc-ni cũ được loại bỏ một cách tinh tế, để lộ những gam màu rực rỡ đã bị che khuất suốt hàng trăm năm.
Nhiều người thường nhầm lẫn hai khái niệm này. Phục chế là sửa chữa những hư hại nhằm đưa tác phẩm về gần với diện mạo ban đầu, chẳng hạn trám vết nứt trên bình gốm hay tô lại những mảng màu phai. Trong khi đó, bảo tồn tập trung vào việc ngăn chặn hư hỏng tiếp diễn, đồng thời tôn trọng tính nguyên bản của hiện vật. Ngày nay, các bảo tàng ưu tiên bảo tồn hơn, đảm bảo mọi can thiệp đều tối thiểu và có thể đảo ngược, để các thế hệ tương lai vẫn có thể nghiên cứu và thưởng thức tác phẩm gốc.
Công tác bảo tồn hiện đại phụ thuộc rất nhiều vào khoa học. Chụp X-quang, quét hồng ngoại và tạo ảnh ba chiều cho phép chuyên gia nghiên cứu tác phẩm mà không cần chạm tay. Những công nghệ này giúp phát hiện các lớp ẩn, vết nứt, thậm chí là những phác thảo ban đầu nằm dưới bề mặt. Một số bảo tàng còn sử dụng kỹ thuật làm sạch bằng tia laser để loại bỏ lớp bẩn trên tượng đá mà không làm tổn hại chất liệu. Các vật liệu tiên tiến như gel nano và chất gia cố cũng được dùng để ổn định những hiện vật đặc biệt mong manh.
Không phải mọi tác phẩm đều được trưng bày. Thực tế, phần lớn bộ sưu tập của bảo tàng được cất giữ trong các kho chuyên dụng. Đây là những không gian được kiểm soát nghiêm ngặt về ánh sáng, nhiệt độ và chất lượng không khí. Hiện vật được đặt trong hộp không axit, hộp đệm bảo vệ hoặc treo trên các giá trượt nhằm tránh áp lực và hư hại. Với những món cực kỳ mong manh như bản thảo cổ, việc lưu trữ có thể bao gồm buồng khí trơ hoặc tủ kính bảo vệ đặc biệt.
Ngay cả trong các tòa nhà hiện đại, những mối nguy nhỏ bé vẫn tồn tại. Côn trùng như cá bạc có thể ăn mòn giấy, vải và gỗ, trong khi các chất ô nhiễm trong không khí âm thầm ăn mòn kim loại và đá. Các bảo tàng đối phó bằng cách niêm phong tủ trưng bày, lọc không khí và thường xuyên giám sát sự xuất hiện của côn trùng. Chăm sóc phòng ngừa luôn hiệu quả hơn nhiều so với sửa chữa khẩn cấp.
Trung tâm của mọi nỗ lực này là các chuyên gia bảo tồn — những người được đào tạo bài bản cả về khoa học lẫn lịch sử nghệ thuật. Họ kết hợp kiến thức hóa học, hiểu biết mỹ thuật và kỹ năng thủ công tinh tế để bảo vệ hiện vật mà không làm thay đổi giá trị nguyên bản. Công việc của họ hiếm khi được khách tham quan nhìn thấy, nhưng nếu không có họ, nhiều kiệt tác đã biến mất từ lâu.
Bảo tàng không chỉ là nơi trưng bày mà chúng là những người gác giữ lịch sử. Thông qua việc làm chủ kiểm soát khí hậu, ứng dụng công nghệ tiên tiến và dựa vào tay nghề của các chuyên gia bảo tồn, bảo tàng giúp những tác phẩm cổ xưa vượt qua sự bào mòn của thời gian. Lần tới khi bạn chiêm ngưỡng một bức tranh 500 năm tuổi, hãy nghĩ đến những công việc lặng lẽ, tỉ mỉ đang diễn ra phía sau để giữ cho báu vật ấy tiếp tục sống cùng thời gian.