Chào các bạn cú đêm 🌙 Hãy thành thật một chút — bao nhiêu người trong số các bạn đã từng nói "Tối nay mình sẽ đi ngủ sớm", rồi đột nhiên đã 2 giờ sáng và bạn đang mải mê xem một video ngẫu nhiên nào đó hoặc lướt đến bức ảnh chế thứ 100?


Ừ… mình cũng vậy 😅 Cùng bàn về hiện tượng trì hoãn giấc ngủ này nhé — và nguyên nhân thực sự đằng sau nó là gì?


Không chỉ là "thói quen xấu" 😴


Trong một thời gian dài, tôi tự trách mình. Tôi thường nói, "Ôi, mình chẳng có kỷ luật gì cả" hoặc "Mình thật tệ trong việc tuân thủ thói quen." Nhưng sau nhiều suy ngẫm (và vài buổi sáng buồn ngủ), tôi nhận ra: lướt mạng đêm khuya không chỉ đơn thuần là giải trí — mà còn là về sự kiểm soát.


Chúng ta thèm khát "thời gian cho riêng mình" sau một ngày dài 🕰️


Ban ngày, chúng ta tất bật, trả lời tin nhắn, làm việc, giúp đỡ người khác. Khi màn đêm buông xuống, cuối cùng cũng có được sự yên tĩnh — và sự tĩnh lặng ấy mang lại cảm giác tự do. Thức khuya trở thành cách chúng ta dành lại thời gian cho bản thân. Dù không tốt cho sức khỏe, nhưng khoảnh khắc ấy vẫn mang lại cảm giác dễ chịu.


Nó là cảm xúc, không phải logic 🧠❤️


Điều kỳ lạ là: Tôi thường xuyên kiệt sức, nhưng tôi vẫn thức. Tại sao? Bởi vì khoảng thời gian một mình vào ban đêm đó giống như không gian duy nhất mà không ai cần gì ở tôi. Không tiếng ồn. Không áp lực. Chỉ có tôi, điện thoại, đồ ăn vặt và một chút bình yên. Nó ít liên quan đến năng suất mà thiên về sự sống còn về mặt cảm xúc hơn.


Vòng luẩn quẩn của cảm giác tội lỗi là có thật 😬


Và tất nhiên, ngày hôm sau lại đến. Tôi mệt mỏi, tôi tự nhủ "Tối nay mình sẽ ngủ sớm", rồi… lặp lại. Đó là một vòng luẩn quẩn. Một vòng luẩn quẩn khiến tôi cảm thấy vừa bất lực vừa tội lỗi — điều đó chỉ khiến tôi càng muốn trốn thoát hơn. Và đúng vậy, sự trốn thoát đó thường có nghĩa là… thức khuya một lần nữa.


Vậy điều gì đã giúp ích? 👇


Tôi không nói dối đâu — đôi khi tôi vẫn còn gặp khó khăn. Nhưng đây là một vài điều nhỏ đã thực sự tạo nên sự khác biệt:


• Tôi bắt đầu dành cho mình những khoảng nghỉ ngắn trong ngày, thậm chí chỉ 10 phút mà không dùng điện thoại.


• Tôi tạo ra một thói quen "thư giãn" ngắn gọn — những việc cực kỳ nhẹ nhàng như nghe nhạc, giãn cơ hoặc viết nhật ký.


• Tôi coi giấc ngủ như một món quà, chứ không phải là một việc vất vả. Ánh sáng dịu nhẹ, ga trải giường mềm mại và không tạo áp lực phải ngủ ngay lập tức.


Hãy cùng trò chuyện nhé 💬


Bạn có bao giờ trì hoãn giấc ngủ ngay cả khi đã mệt mỏi — chỉ để cảm thấy như ngày vẫn chưa kết thúc? Hãy cho tôi biết bằng biểu tượng 🌙 nếu điều này đúng với bạn. Tin tôi đi, bạn không hề đơn độc.


Tất cả chúng ta đều xứng đáng được nghỉ ngơi — không chỉ nghỉ ngơi về thể chất, mà cả về tinh thần nữa. Bí quyết là học cách cho bản thân sự bình yên đó trước 1 giờ sáng.


Bạn muốn xem thói quen buổi tối 5 phút đã giúp tôi không? Hãy thả biểu tượng 🌌 và tôi sẽ gửi cho bạn 💛