Hãy bắt đầu với một điều thật kỳ diệu: trong vũ trụ tồn tại những nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không thể thoát ra. Đó chính là các hố đen—những thực thể bí ẩn và gây “xoắn não” nhất mà chúng ta từng biết.
Chúng giống như những quái thú vũ trụ, sở hữu lực hấp dẫn mạnh đến mức không gì có thể vượt thoát—kể cả thứ nhanh nhất vũ trụ là ánh sáng.
Hãy tưởng tượng ánh sáng lao đi trong không gian với tốc độ gần 300.000 km/giây, vậy mà chỉ cần vượt qua ranh giới của hố đen, nó lập tức bị giam cầm hoàn toàn. Đó là cảnh tượng hùng vĩ mà chúng ta sẽ không bao giờ thấy trực tiếp, bởi bản thân hố đen không thể quan sát bằng ánh sáng nhìn thấy.
Từ bên ngoài, hố đen trông như những khoảng tối sâu hút, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Khu vực xung quanh chúng là nơi không gian và thời gian bị bẻ cong dữ dội, tạo nên vùng mà các quy luật vật lý quen thuộc không còn áp dụng được.
Gần hố đen, thời gian trôi chậm hơn rất nhiều so với nơi xa. Theo thuyết tương đối rộng của Einstein, đồng hồ gần hố đen sẽ “tích tắc” chậm hơn, cho chúng ta cái nhìn về một vũ trụ vận hành khác biệt đến mức kỳ lạ dưới những điều kiện cực hạn.
Hố đen thường hình thành từ những ngôi sao khổng lồ khi chúng đi đến cuối vòng đời. Khi sao cạn nhiên liệu hạt nhân, nó không còn khả năng chống lại lực hấp dẫn của chính mình. Trọng lực thắng thế, khiến ngôi sao sụp đổ vào bên trong.
Nếu ngôi sao đủ lớn—trên khoảng ba lần khối lượng Mặt Trời—sự sụp đổ này tạo thành hố đen. Lõi sao bị nén lại đến kích thước cực nhỏ, với mật độ cao đến mức cấu trúc nguyên tử bị phá vỡ, để lại một trạng thái vật chất mà con người gần như không thể hình dung.
Các ngôi sao hoạt động như những lò phản ứng hạt nhân khổng lồ, liên tục hợp nhất hydro thành heli và phóng ra năng lượng khổng lồ dạng ánh sáng và nhiệt. Lực đẩy từ lõi sao cân bằng hoàn hảo với lực hấp dẫn, cho phép những ngôi sao như Mặt Trời chiếu sáng ổn định hàng tỷ năm và nuôi dưỡng các hệ hành tinh.
Nhưng khi nhiên liệu cạn kiệt, trọng lực lại giành phần thắng. Lõi sao sụp đổ như một tòa nhà mất hết cột chống. Nếu khối lượng vượt giới hạn Oppenheimer–Volkoff, lõi tiếp tục co lại cho đến khi hình thành hố đen. Một ngôi sao nặng gấp mười lần Mặt Trời có thể co từ hàng triệu km xuống chỉ còn vài chục km.
Nhà vật lý thiên văn Dr. Maya Lorenz giải thích: “Sự sụp đổ của một ngôi sao khổng lồ là thí nghiệm nén vật chất cực hạn của tự nhiên—mọi thứ bị nghiền đến mức ánh sáng cũng không thoát nổi, đánh dấu sự ra đời của một hố đen.”
Ở trung tâm hố đen là điểm kỳ dị là một điểm có mật độ vô hạn và thể tích bằng 0. Mọi vật chất bị hố đen nuốt đều kết thúc tại đây. Lực hấp dẫn mạnh đến mức bẻ cong không gian và thời gian theo những cách vượt ngoài trí tưởng tượng.
Gần điểm kỳ dị, thời gian gần như dừng lại, và không gian cong vặn theo cấp độ không thể mô tả bằng vật lý hiện tại. Điều này khiến điểm kỳ dị trở thành một trong những bí ẩn lớn nhất vũ trụ. Các nhà khoa học đang nghiên cứu lý thuyết hấp dẫn lượng tử để hiểu rõ hơn khu vực này.
Chân trời sự kiện là ranh giới của hố đen. Một khi bất kỳ thứ gì vượt qua nó, thoát khỏi lực hút là điều không thể—ngay cả ánh sáng. Một con tàu bước qua ranh giới này sẽ bị kéo thẳng vào điểm kỳ dị, bất kể nó cố gắng chạy nhanh đến đâu.
Ranh giới này tách biệt phần bên trong hố đen khỏi vũ trụ bên ngoài, khiến việc quan sát trực tiếp trở nên bất khả thi. Tuy nhiên, qua việc nghiên cứu vật chất xung quanh như đĩa bồi tụ, nơi vật chất chuyển động cực nhanh và phát ra bức xạ mạnh, chúng ta phần nào hiểu được chân trời sự kiện.
Năm 1974, Stephen Hawking đề xuất rằng hố đen không hề “đen” hoàn toàn. Nhờ các hiệu ứng lượng tử gần chân trời sự kiện, các cặp hạt – phản hạt có thể xuất hiện. Một hạt rơi vào hố đen, hạt còn lại thoát ra ngoài.
Quá trình này làm giảm dần khối lượng của hố đen, được gọi là bức xạ Hawking. Hố đen nhỏ bay hơi nhanh hơn, trong khi các hố đen siêu lớn ở trung tâm thiên hà mất khối lượng vô cùng chậm, cần đến hàng nghìn tỷ năm để thay đổi đáng kể.
Chân trời sự kiện là ranh giới của hố đen. Một khi bất kỳ thứ gì vượt qua nó, thoát khỏi lực hút là điều không thể—ngay cả ánh sáng. Một con tàu bước qua ranh giới này sẽ bị kéo thẳng vào điểm kỳ dị, bất kể nó cố gắng chạy nhanh đến đâu.
Ranh giới này tách biệt phần bên trong hố đen khỏi vũ trụ bên ngoài, khiến việc quan sát trực tiếp trở nên bất khả thi. Tuy nhiên, qua việc nghiên cứu vật chất xung quanh như đĩa bồi tụ, nơi vật chất chuyển động cực nhanh và phát ra bức xạ mạnh, chúng ta phần nào hiểu được chân trời sự kiện.
Năm 1974, Stephen Hawking đề xuất rằng hố đen không hề “đen” hoàn toàn. Nhờ các hiệu ứng lượng tử gần chân trời sự kiện, các cặp hạt – phản hạt có thể xuất hiện. Một hạt rơi vào hố đen, hạt còn lại thoát ra ngoài.
Quá trình này làm giảm dần khối lượng của hố đen, được gọi là bức xạ Hawking. Hố đen nhỏ bay hơi nhanh hơn, trong khi các hố đen siêu lớn ở trung tâm thiên hà mất khối lượng vô cùng chậm, cần đến hàng nghìn tỷ năm để thay đổi đáng kể.
Thông tin là cách các hạt được sắp xếp—“mã hóa” để tạo nên vật chất. Cùng là nguyên tử carbon, nhưng sắp theo cách này tạo ra kim cương, cách khác tạo ra than chì. Tương tự, sao, hành tinh hay sinh vật đều là các sắp xếp khác nhau của cùng loại hạt.
Khi vật chất rơi vào hố đen, thông tin của nó dường như biến mất. Bức xạ Hawking càng làm vấn đề phức tạp hơn, tạo ra nghịch lý thông tin hố đen. Nếu thông tin bị hủy, điều đó phá vỡ nền tảng vật lý hiện đại, vốn yêu cầu thông tin được bảo toàn.
Một số lý thuyết cho rằng thông tin không biến mất mà được che giấu trong một vũ trụ song song do lực hấp dẫn của hố đen tạo ra. Những lý thuyết khác đề xuất nguyên lý vũ trụ ba chiều chỉ là hình chiếu: hố đen mã hóa thông tin trên bề mặt 2D của chân trời sự kiện như một ổ cứng khổng lồ của vũ trụ.
Vật chất rơi vào sẽ bị xé nát, nhưng thông tin về nó được lưu dưới dạng các bit lượng tử liên kết với nhau qua hiện tượng rối lượng tử. Điều này khiến khả năng rằng thực tại 3D của chúng ta có thể chỉ là “bản chiếu” của thông tin được mã hóa 2D.
Nếu nguyên lý hologram áp dụng cho toàn vũ trụ, thế giới 3D mà chúng ta cảm nhận có thể chỉ là hình chiếu từ một bề mặt 2D ở rìa vũ trụ. Núi non, sông ngòi, nhà cửa, chim chóc và cả chính chúng ta có thể là những hình ảnh trong một “vũ trụ hologram”.
Điều này thách thức mọi quan niệm về thực tại, không gian và thời gian, gợi mở những câu hỏi sâu sắc về cái gì thực sự là thật.
Mỗi lần ngước nhìn bầu trời đêm, chúng ta đang thấy một vũ trụ kỳ lạ hơn rất nhiều những gì trí tưởng tượng có thể vẽ ra. Hố đen đẩy giới hạn hiểu biết của con người về không gian, thời gian và bản chất thực tại. Khi khám phá chúng, chúng ta khám phá những bí mật ẩn giấu của vũ trụ và hiểu rõ hơn vị trí của mình trong thế giới bao la này.
Hãy tiếp tục ngước nhìn—vũ trụ vẫn còn vô số điều bất ngờ đang chờ đợi chúng ta.