Này các bạn 💭 Bạn đã bao giờ dừng lại và tự hỏi: "Bố mẹ yêu thương mình chỉ vì mình yêu thương, hay họ mong đợi điều gì đó đáp lại?"


Đó là điều tôi từng âm thầm trăn trở suốt bao năm qua. Hôm nay, tôi muốn nói về điều này từ tận đáy lòng. Hãy cùng nhau trò chuyện chân thành về tình yêu, những kỳ vọng và những điều chúng ta thường hiểu lầm.


Tình yêu như một món hời?


Tôi từng nghĩ bố mẹ chỉ yêu thương khi tôi làm đúng việc gì đó - đạt điểm cao, cư xử lịch sự trước mặt họ hàng, hoặc giúp đỡ việc nhà. Những lời khen ngợi cứ thế tuôn ra, và tôi cảm thấy mình được nhìn nhận. Nhưng khi tôi mắc lỗi, sự im lặng lạnh lùng còn tệ hơn bất kỳ lời mắng mỏ nào. Tôi bắt đầu tự hỏi… đây là tình yêu, hay là một hệ thống khen thưởng?


Sự thật là, đôi khi tôi cảm thấy tình yêu của bố mẹ giống như kiểu "làm cái này thì được cái kia". Đặc biệt là khi lớn lên trong một gia đình mà sự chấp thuận thường đi kèm với điều kiện. Nghe quen quen phải không? 😅


Kỳ vọng đến từ đâu?


Khi tôi lớn lên và bắt đầu trò chuyện với bạn bè, tôi nhận ra rằng nhiều người trong chúng ta cũng cảm thấy như vậy. Và đây là điều khiến tôi chú ý: cha mẹ chúng ta không cố gắng đổi tình yêu lấy hành vi. Nhiều người trong số họ không biết cách nào khác để thể hiện sự quan tâm. Phiên bản tình yêu của họ thường gắn liền với sự lo lắng, bảo vệ và cách nuôi dạy của chính họ. Họ nghĩ rằng thúc đẩy chúng ta chính là yêu thương chúng ta. Họ mong muốn chúng ta thành công đến mức đôi khi họ thể hiện điều đó bằng áp lực.


Điều đó không phải lúc nào cũng lành mạnh, nhưng nó xuất phát từ tình yêu thương. 🤍


Ngôn ngữ tình yêu thầm lặng


Mẹ tôi chưa bao giờ nói "Mẹ yêu con" khi tôi còn nhỏ. Nhưng bà luôn cắt trái cây cho tôi trước cả khi tôi kịp hỏi. Bà luôn giữ lại phần giòn tan của món ăn mà bà biết tôi thích. Đó là ngôn ngữ tình yêu của bà. Không ôm ấp, không nói chuyện dài dòng—nhưng sự quan tâm thầm lặng đó ư? Thật đấy. 🥹


Rất nhiều bậc cha mẹ yêu thương bằng hành động, chứ không phải lời nói. Và chúng ta có thể không nhận ra điều đó vì chúng ta quen với việc thể hiện rõ ràng và ồn ào. Nhưng nếu bạn để ý kỹ, những dấu hiệu vẫn hiện hữu.


Vậy thì… Đó có phải là một sự trao đổi không?


Tôi nghĩ câu trả lời là: đôi khi có vẻ như vậy, nhưng sâu xa hơn thế. Đúng vậy, cha mẹ có thể mong đợi những điều như sự tôn trọng, nỗ lực, lòng biết ơn. Nhưng những điều đó thường xuất phát từ nỗi sợ hãi rằng chúng ta sẽ bị tổn thương, thất bại, hoặc bị hiểu lầm trong thế giới này. Không phải lúc nào cũng là "Con cho mẹ cái này, mẹ cho con cái kia". Mà đúng hơn là: "Mẹ không biết cách nào khác để thể hiện sự quan tâm của mình."


Nó lộn xộn. Không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng. Nhưng thường là chân thành. ❤️


Hãy thành thật


Khi chúng ta lớn lên, việc nói về điều này một cách cởi mở và nhẹ nhàng sẽ rất hữu ích. Tôi đã dần dần bắt đầu nói với bố mẹ những gì tôi cần về mặt cảm xúc. Đôi khi hơi ngượng ngùng, nhưng nó giúp ích cho cả hai bên. Và tôi cố gắng đáp lại tình yêu của họ, ngay cả khi nó trông khác với những gì tôi dành cho bạn bè hoặc người yêu.


Vậy nên tôi muốn hỏi bạn: bạn đã bao giờ cảm thấy tình yêu của bố mẹ đi kèm với những ràng buộc chưa? Giờ đây, khi đã lớn hơn, bạn nhìn nhận tình yêu của họ như thế nào?


Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn bên dưới nhé 💬 Hãy cùng nhau phân tích điều này. Đôi khi, quá trình chữa lành bắt đầu chỉ bằng việc nhận ra: chúng ta không đơn độc trong những cảm xúc của mình. 💛