Khoảng cách về thu nhập giữa nam và nữ từ lâu đã là chủ đề gây tranh cãi trong nhiều ngành nghề, nhưng hiếm nơi nào điều này lại rõ rệt như trong thể thao chuyên nghiệp.
Dù nhiều vận động viên được tận hưởng hào quang và danh tiếng, sự chênh lệch thu nhập giữa nam và nữ vẫn tồn tại rõ ràng.
Bất chấp nhiều năm nỗ lực vận động, thể thao nữ vẫn phải đối mặt với những thách thức về mức lương bình đẳng, cơ hội đại diện và phát triển nghề nghiệp. Bài viết này sẽ phân tích khoảng cách lương theo giới trong thể thao chuyên nghiệp, làm rõ nguyên nhân phía sau, những khó khăn mà các nữ vận động viên đang gặp phải, và những thay đổi cần thiết để thu hẹp khoảng cách này cho các thế hệ vận động viên tương lai.
Trong thế giới thể thao chuyên nghiệp, khoảng cách thu nhập giữa vận động viên nam và nữ là rất lớn. Sự chênh lệch này thể hiện rõ nhất ở các môn thể thao nổi tiếng như bóng rổ, bóng đá, quần vợt và golf. Nguyên nhân đến từ nhiều yếu tố như sự bất bình đẳng trong hợp đồng tài trợ, mức độ phủ sóng truyền thông và cách phân chia tiền thưởng. Lấy quần vợt làm ví dụ: dù thể thao nữ đã đạt được nhiều bước tiến trong bình đẳng, khi các giải Grand Slam hiện đều trao thưởng ngang bằng cho cả hai giới, nhiều môn thể thao khác vẫn còn tụt hậu. Chẳng hạn, các cầu thủ bóng đá nam ở những giải hàng đầu như Ngoại hạng Anh hay La Liga có thể kiếm hàng triệu đô la mỗi năm từ lương, tài trợ và thưởng, trong khi các cầu thủ nữ chỉ nhận được một phần rất nhỏ. Năm 2020, mức lương trung bình của một nữ cầu thủ chuyên nghiệp tại Mỹ chỉ khoảng 14.000 USD/năm, trong khi các cầu thủ nam tại Giải Bóng đá Nhà nghề Mỹ (MLS) có mức trung bình lên đến 400.000 USD mỗi năm.
Độ Phủ Sóng Truyền Thông và Sự Quan Tâm Của Công Chúng
Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến chênh lệch thu nhập là sự khác biệt trong mức độ truyền thông. Lịch sử cho thấy thể thao nữ luôn nhận được ít sự chú ý hơn thể thao nam, dẫn đến ít cơ hội tài trợ và doanh thu thấp hơn. Các sự kiện thể thao lớn của nữ thường không đạt được lượng khán giả cao như các giải đấu nam. Ví dụ, FIFA World Cup dành cho nữ nhận được ít sự chú ý truyền thông hơn nhiều so với World Cup của nam. Dù kỳ World Cup nữ 2019 đạt lượng người xem kỷ lục, tổng số khán giả toàn cầu vẫn thấp hơn đáng kể. Thiếu sự chú ý đồng nghĩa với ít đầu tư tài trợ, và điều này trực tiếp ảnh hưởng đến thu nhập của vận động viên.
Hợp Đồng Tài Trợ và Cơ Hội Thương Mại
Hợp đồng tài trợ là nguồn thu nhập chính của nhiều vận động viên, nhưng các vận động viên nữ thường bị bỏ qua trong những thỏa thuận béo bở này. Các công ty có xu hướng đầu tư mạnh vào vận động viên nam do lượng người hâm mộ lớn hơn và được truyền thông ưu ái hơn. Vì vậy, vận động viên nữ thường chỉ nhận được giá trị tài trợ bằng một phần nhỏ so với nam giới.
Ngay cả trong cùng một môn thể thao, khoảng cách này vẫn rõ ràng. Ví dụ, Serena Williams — một trong những tay vợt vĩ đại nhất mọi thời đại dù có thu nhập khổng lồ từ các hợp đồng quảng cáo, nhưng con số đó vẫn kém xa so với Roger Federer hay Rafael Nadal, những người có các hợp đồng trị giá hàng chục triệu USD mỗi năm.
Bất Bình Đẳng Trong Tiền Thưởng
Một yếu tố quan trọng khác góp phần vào khoảng cách lương là sự chênh lệch trong tiền thưởng. Mặc dù một số tiến bộ đã được ghi nhận — như các giải Grand Slam của quần vợt đã trả thưởng ngang bằng — nhưng nhiều môn thể thao khác vẫn chưa đạt được điều này.
Chẳng hạn trong golf, dù Giải U.S. Women’s Open đã bắt đầu trao thưởng ngang bằng từ năm 2019, khoảng cách tổng thu nhập giữa golfer nam và nữ vẫn rất lớn. PGA Tour tổ chức các giải đấu với tổng giải thưởng lên đến hàng chục triệu đô la, trong khi LPGA Tour, dù quy tụ những tay golf nữ xuất sắc, vẫn có mức thưởng thấp hơn nhiều. Sự chênh lệch này phản ánh vấn đề bất bình đẳng sâu sắc trong cấu trúc thu nhập của thể thao chuyên nghiệp.
Rào Cản Văn Hóa và Định Kiến Giới
Các rào cản văn hóa và thể chế cũng đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì khoảng cách lương. Trong nhiều năm, thể thao nữ bị xem là “phụ trợ”, không được coi trọng như thể thao nam. Dù nhận thức xã hội đang dần thay đổi, các vận động viên nữ vẫn phải đối mặt với nhiều định kiến làm giảm giá trị và cơ hội của họ.
Chẳng hạn, các nữ vận động viên thường bị soi xét kỹ lưỡng về ngoại hình, sự nữ tính hay phong cách thi đấu — điều mà nam giới hầu như không gặp. Những định kiến này khiến thể thao nữ bị đánh giá thấp và hạn chế khả năng quảng bá, tài trợ cũng như lượng người hâm mộ.
Dù còn nhiều khó khăn, nhưng vài năm gần đây đã chứng kiến sự tiến bộ rõ rệt. Các nữ vận động viên đang không ngừng phá bỏ giới hạn, đạt được những thành tựu lớn và lên tiếng đòi quyền bình đẳng. Billie Jean King — huyền thoại quần vợt là người tiên phong trong cuộc chiến đòi bình đẳng tiền thưởng. Nhờ sự đấu tranh của bà, Giải US Open đã trở thành giải Grand Slam đầu tiên trao thưởng ngang bằng vào năm 1973, và sau đó các giải khác cũng noi theo. Đội tuyển bóng đá nữ Mỹ (USWNT) cũng trở thành tâm điểm của phong trào đòi công bằng lương. Cuộc chiến pháp lý của họ với Liên đoàn Bóng đá Mỹ đã làm dấy lên làn sóng tranh luận toàn cầu về giá trị của thể thao nữ. Năm 2020, họ đã giành được chiến thắng mang tính lịch sử khi Liên đoàn đồng ý áp dụng mức thưởng và tiền thưởng bằng nhau cho cả hai đội nam và nữ.
Để thu hẹp khoảng cách lương giới trong thể thao chuyên nghiệp, cần có sự thay đổi đồng bộ ở mọi cấp độ: từ truyền thông, tài trợ cho đến chính sách và quản lý.
Bình Đẳng Trong Truyền Thông
Cần tăng cường đưa tin và quảng bá thể thao nữ. Các đài truyền hình và mạng lưới thể thao nên chủ động giới thiệu các vận động viên nữ và những trận đấu hấp dẫn. Sự chú ý của công chúng sẽ kéo theo tài trợ, đầu tư và cơ hội phát triển.
Hỗ Trợ Từ Các Thương Hiệu và Đối Tác
Các nhãn hàng cần nhận thức rõ giá trị của vận động viên nữ và đầu tư tương xứng vào họ. Việc ký kết các hợp đồng tài trợ lớn với nữ vận động viên không chỉ giúp nâng cao hình ảnh của họ mà còn góp phần thúc đẩy bình đẳng trong thể thao.
Thay Đổi Thể Chế và Chính Sách
Các tổ chức thể thao, cơ quan quản lý và nhà hoạch định chính sách cần chủ động thúc đẩy bình đẳng giới ở mọi cấp độ. Tiền thưởng ngang bằng nên được xem là tiêu chuẩn, chứ không phải ngoại lệ. Cần có những quy định rõ ràng để đảm bảo nữ vận động viên nhận được hỗ trợ và nguồn lực ngang bằng với nam giới.
Khoảng cách lương giới trong thể thao chuyên nghiệp vẫn là một vấn đề nghiêm trọng, nhưng không phải không thể giải quyết. Với sự vận động không ngừng, truyền thông tích cực và thay đổi thể chế, khoảng cách này hoàn toàn có thể bị xóa bỏ. Những tấm gương như Serena Williams, Billie Jean King hay đội tuyển bóng đá nữ Mỹ là minh chứng rõ ràng rằng phụ nữ trong thể thao không chỉ xứng đáng được trả công công bằng mà còn có thể trở thành động lực thúc đẩy thay đổi toàn ngành. Khi ánh đèn sân khấu ngày càng chiếu sáng hơn vào thể thao nữ, thế hệ vận động viên tương lai có thể hy vọng vào một môi trường bình đẳng, được công nhận xứng đáng và có cơ hội thành công như các đồng nghiệp nam. Hành trình hướng tới bình đẳng trong thể thao mới chỉ bắt đầu, và tương lai đang mở ra đầy hứa hẹn.