Người dân ở nhiều quốc gia châu Âu thích tự làm xà phòng, và Vương quốc Anh là một ví dụ điển hình. Người Anh thường nói: “Người Pháp yêu nước hoa, còn chúng tôi yêu xà phòng”.


Họ không chỉ thích rửa tay bằng xà phòng, mà còn dùng nó như một chất tạo hương để làm thơm không khí.


Nhiều gia đình cũng tự làm xà phòng để sử dụng, nhưng không chỉ đơn giản là để tiết kiệm vài đồng bảng. Ở đường Regent của Luân Đôn, đường George của Edinburgh, và nhiều con phố thương mại nổi tiếng khác, có những cửa hàng quen thuộc mà thậm chí không cần nhìn tên biển hiệu, chỉ ngửi mùi hương cũng có thể nhận ra.


Ví dụ, người Anh rất quen thuộc với chuỗi cửa hàng xà phòng “LUSH”, nơi lúc nào cũng đông nghẹt khách.


Hàng trăm loại xà phòng thủ công được trưng bày trong cửa hàng, với hương trái cây và bánh ngọt phong phú, khiến những người chưa biết có thể lầm tưởng mình vừa bước vào một tiệm bán đồ ăn.


Xà phòng trong các cửa hàng có nhiều kiểu dáng: trông như sô cô la, kẹo ngọt, trái cây... Người ta thường nói, bất cứ thứ gì bạn từng nhìn hoặc từng ăn, đều có thể tìm thấy “phiên bản xà phòng” tương ứng. Vì một số loại xà phòng quá giống thật, các cửa hàng phải treo biển “không ăn được” ở nơi dễ nhìn thấy.


Trong cửa hàng xà phòng thủ công, phần lớn sản phẩm đều được làm bằng tay, và cách bán cũng rất thú vị: khách mua đến đâu, người bán cắt đến đó, rồi tính giá theo cân nặng.


Một bánh xà phòng thủ công trong cửa hàng có giá khoảng bảy đến tám bảng, trong khi ở siêu thị, một bánh xà phòng sản xuất công nghiệp thông thường chỉ bằng 1/10 giá đó.


Người Anh không chỉ thích mua xà phòng thủ công, mà còn thích tự làm. Điều này không chỉ để tiết kiệm chi phí, mà còn giúp họ có thể pha trộn mùi hương theo sở thích, đồng thời là cách để các gia đình Anh lưu giữ truyền thống xưa.


Những năm gần đây, thị trường xà phòng thủ công ở Anh ngày càng sôi động, các cửa hàng ở Luân Đôn lúc nào cũng tấp nập khách hàng.


Mỗi Chủ nhật, nhiều người Anh còn mang xà phòng tự làm ra “Chợ cuối tuần của khu phố” để bày bán. Khách hàng ở đây chủ yếu là người trong khu vực, nên dù gọi là buôn bán, nhiều khi cũng chỉ là bán nửa giá nửa cho không, thậm chí có người còn đem xà phòng thủ công đổi lấy đĩa nhạc cũ hay vật dụng khác, như một hình thức trao đổi hàng hóa.