Khát vọng của nhân loại nhằm thiết lập sự hiện diện lâu dài trên Mặt Trăng đang dần trở thành hiện thực, được thúc đẩy bởi tiến bộ công nghệ, tham vọng mới từ các chính phủ và sự hợp tác quốc tế.
Các căn cứ trên Mặt Trăng hứa hẹn sẽ biến hoạt động thám hiểm từ những chuyến ghé thăm ngắn ngủi thành sự cư trú dài hạn, mở ra cơ hội nghiên cứu khoa học, khai thác tài nguyên và trở thành bàn đạp để tiến sâu hơn vào vũ trụ.
Những chương trình vũ trụ ban đầu đã mở ra kỷ nguyên hạ cánh Mặt Trăng, nhưng các sứ mệnh đó vẫn chỉ là thoáng qua so với các căn cứ kiên cố đang được cân nhắc ngày nay. Mục tiêu hấp dẫn hiện tại là xây dựng nơi cư trú hỗ trợ sự sống con người trong thời gian dài, dựa trên năng lượng bền vững và nguồn lực tự chủ. Sự gần gũi với Trái Đất, sự hiện diện của các vật liệu hữu ích như băng nước trong các hố sâu luôn trong bóng tối, cùng trọng lực thấp, mang lại lợi thế chiến lược để phát triển tiền đồn.
Chương trình Artemis của Cơ quan Hàng không Vũ trụ Hoa Kỳ được xem là mũi nhọn của những nỗ lực đầy tham vọng này. Trọng tâm là thiết lập một chỗ đứng lâu dài gần cực nam Mặt Trăng từ cuối những năm 2020 đến thập niên 2030. Artemis hướng đến việc đưa các phi hành gia đến xây dựng nơi ở mô-đun và cơ sở hạ tầng, được gọi chung là Trại Căn Cứ Artemis. Cơ sở này sẽ bao gồm khu ở, phòng thí nghiệm khoa học và các hệ thống di chuyển như xe tự hành có khoang áp suất để mở rộng phạm vi khám phá.
Một yếu tố sống còn của căn cứ Mặt Trăng là nguồn năng lượng ổn định. Cơ quan Hàng không Vũ trụ Hoa Kỳ đã công bố kế hoạch triển khai một lò phản ứng hạt nhân phân hạch trên bề mặt vào năm 2030, cung cấp điện năng liên tục trong đêm Mặt Trăng kéo dài tương đương hai tuần trên Trái Đất. Điều này vô cùng quan trọng bởi năng lượng Mặt Trời, dù dồi dào vào ban ngày, sẽ không có trong khoảng thời gian tối kéo dài.
Lò phản ứng hạt nhân với thiết kế nhỏ gọn hướng đến công suất tối thiểu 100 kilowatt, đủ cho hệ thống sự sống, khu cư trú và hoạt động khoa học. Việc xây dựng nguồn năng lượng này là bước quan trọng hướng đến sự tự chủ và mở rộng hoạt động con người trên Mặt Trăng.
Hệ thống hỗ trợ sự sống được thiết kế để tái chế không khí, nước và chất thải một cách hiệu quả. Các công nghệ đang được phát triển bao gồm nhà kính thủy canh để trồng thực phẩm, hệ thống tái tạo nước mô phỏng sinh học và công trình bảo vệ phi hành gia khỏi bức xạ cũng như thiên thạch. Một số ý tưởng đề xuất xây dựng nơi trú ẩn trong các ống dung nham hoặc hang động, giúp che chắn tự nhiên khỏi hiểm nguy bên ngoài và duy trì nhiệt độ ổn định.
Khả năng di chuyển và hậu cần sẽ quyết định sự vận hành của căn cứ Mặt Trăng. Cơ quan Hàng không Vũ trụ Hoa Kỳ đang phát triển Xe Địa Hình Mặt Trăng, tương tự như một xe tự hành bền bỉ không có khoang áp suất, dùng để vận chuyển phi hành gia và hàng hóa. Đi kèm sẽ có các xe tự hành có khoang áp suất, cho phép thực hiện chuyến đi xa với độ an toàn và thoải mái cao hơn. Những phương tiện này mở rộng phạm vi khám phá từ hàng chục đến hàng trăm kilômét quanh căn cứ, mở ra các khu vực địa chất và khoa học chưa thể tiếp cận trước đây.
Các mô-đun nơi ở dạng mô-đun, được vận chuyển dần, sẽ hình thành nên một tổ hợp mở rộng có thể chứa nhiều phi hành gia trong tối đa hai tháng ban đầu, với mục tiêu kéo dài thời gian cư trú hơn nữa. Các mô-đun này sẽ bao gồm phòng thí nghiệm hóa học, địa chất và sinh học, tạo điều kiện để nghiên cứu tài nguyên Mặt Trăng và thử nghiệm công nghệ quan trọng cho chuyến đi Sao Hỏa. Các cơ quan vũ trụ quốc tế và công ty tư nhân đã hợp lực để đóng góp mô-đun tiên tiến, công nghệ đẩy và hệ thống hỗ trợ cho những tiền đồn đa chức năng này.
Khai thác tài nguyên tại chỗ là nền tảng để căn cứ Mặt Trăng bền vững. Khai thác băng nước từ đất Mặt Trăng để tạo ra ôxy và hydro cung cấp các yếu tố duy trì sự sống, đồng thời có thể sản xuất nhiên liệu tên lửa. Việc khai thác kim loại và vật liệu khác để xây dựng và sản xuất trực tiếp trên Mặt Trăng sẽ giảm phụ thuộc vào nguồn cung Trái Đất, hạ chi phí sứ mệnh. Cách tiếp cận này thúc đẩy một nền kinh tế Mặt Trăng bao gồm khai thác, nghiên cứu khoa học và cuối cùng là sản xuất phục vụ cho các hành trình xa hơn.
Khám phá các khu vực giàu nước gần miệng hố Shackleton và de Gerlache ở cực nam là ưu tiên. Những vị trí này vừa có băng ngầm, vừa có ánh sáng Mặt Trời gián đoạn cho năng lượng, tạo sự cân bằng giữa khai thác tài nguyên và cung cấp điện. Việc chọn địa điểm như vậy rất quan trọng để tối ưu hiệu quả vận hành và đảm bảo an toàn cho phi hành đoàn.
Tương lai của các căn cứ Mặt Trăng là một bức tranh đang phát triển, kết hợp kỹ thuật tiên tiến, khát vọng khoa học và đổi mới hậu cần. Khi các sứ mệnh trong khuôn khổ Artemis tiến triển, tầm nhìn về sự hiện diện lâu dài của con người trên Mặt Trăng ngày càng gần hơn, hứa hẹn biến hoạt động khám phá từ những chuyến ghé thăm ngắn thành sự cư trú liên tục. Các nhà máy điện hạt nhân, mô-đun nơi ở tiên tiến và công nghệ khai thác tài nguyên sẽ là nền tảng, đảm bảo căn cứ bền vững và hiệu quả.
Những sáng kiến này không chỉ mở rộng hoạt động của con người trên Mặt Trăng mà còn là bàn đạp quan trọng cho hành trình tới Sao Hỏa và xa hơn nữa. Những tiến bộ về hạ tầng căn cứ, di chuyển và hệ thống hỗ trợ sự sống sẽ cung cấp kiến thức và kinh nghiệm cần thiết cho các sứ mệnh dài hạn trong không gian. Tựu chung, việc xây dựng căn cứ Mặt Trăng đánh dấu cột mốc trọng đại trong hành trình khám phá vũ trụ, mở ra một kỷ nguyên mới khi nhân loại sống và làm việc ngoài Trái Đất.