Bạn đã bao giờ chụp một bức ảnh tưởng chừng như hoàn hảo về mặt kỹ thuật — nhưng lại trống rỗng về mặt cảm xúc? Bố cục đúng, chủ thể rõ nét, màu sắc chuẩn xác, và thế nhưng… vẫn thiếu một điều gì đó.
Thường thì “điều gì đó” ấy không nằm ở những gì có trong khung hình, mà ở cách ánh sáng và bóng tối định hình nó.
Ánh sáng không chỉ đơn thuần là chiếu sáng. Trong nhiếp ảnh, ánh sáng và bóng tối là những công cụ cảm xúc. Chúng dẫn dắt điều chúng ta cảm nhận nhiều hơn là điều mắt ta nhìn thấy. Bài viết này đi sâu vào cách các nhiếp ảnh gia sử dụng ánh sáng và bóng tối không chỉ để xác định hình khối, mà còn để truyền tải tâm trạng, bầu không khí và cảm xúc nguyên sơ của con người — đôi khi chỉ với một tia sáng duy nhất.
Nguồn sáng đến từ đâu sẽ quyết định cảm xúc của bạn.
Hướng ánh sáng định hình mạnh mẽ tông cảm xúc của bức ảnh. Dưới đây là cách các hướng sáng khác nhau truyền tải các cảm giác khác nhau:
• Ánh sáng chính diện (từ sau lưng nhiếp ảnh gia) làm phẳng kết cấu và loại bỏ bóng đổ. Nó phù hợp để tạo sự rõ ràng, nhưng thường thiếu chiều sâu cảm xúc.
• Ánh sáng bên tạo độ tương phản mạnh, làm nổi bật kết cấu và chiều sâu. Thường dùng để gợi sự kịch tính, căng thẳng hoặc gần gũi.
• Ánh sáng ngược viền chủ thể bằng quầng sáng, thường tạo hiệu ứng mơ mộng hay lãng mạn đặc biệt trong “giờ vàng”.
Hãy tưởng tượng một bức chân dung cụ già: dưới ánh sáng chính diện, ông hiện lên rõ ràng, bình thản. Dưới ánh sáng bên, những nếp nhăn hằn rõ, gợi cảm giác trầm tư. Với ánh sáng ngược, hình dáng ông tỏa sáng dịu dàng, gần như gợi nhớ về hoài niệm.
Hướng sáng không chỉ khiến hình ảnh khác đi — nó khiến cảm xúc thay đổi.
Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng. Đó là những khoảng lặng cảm xúc.
Nhiều nhiếp ảnh gia e dè bóng tối, lo sợ chúng sẽ “phá hỏng” độ phơi sáng. Nhưng trên thực tế, chính bóng tối có thể làm nên bức ảnh. Chúng:
• Gợi lên sự bí ẩn hoặc riêng tư
• Tạo nên sự cân bằng thị giác
• Để trí tưởng tượng người xem tự lấp đầy khoảng trống
Trong nhiếp ảnh “low-key”, nơi phần lớn khung hình chìm trong bóng tối, chính bóng đêm là yếu tố kể chuyện. Đây không phải là thiếu sáng mà là nghệ thuật. Hãy nghĩ đến ngọn nến đơn độc trong căn phòng tối. Bóng đen bao quanh ngọn lửa làm tăng sự thân mật. Ta không cần thấy toàn bộ căn phòng; tâm trí tự hoàn thiện nó.
Khi được khai thác khéo léo, bóng tối không phải là khuyết điểm — chúng là dấu chấm câu của cảm xúc.
Ánh sáng cứng thu hút sự chú ý; ánh sáng mềm mang lại sự vỗ về.
• Ánh sáng cứng xuất phát từ nguồn nhỏ, trực diện như mặt trời buổi trưa hoặc đèn flash không tán xạ. Nó tạo bóng rõ nét và độ tương phản cao, thường mang lại cảm giác khắc nghiệt, gai góc hoặc chân thực.
• Ánh sáng mềm đến từ nguồn lớn hoặc được tán xạ, như bầu trời nhiều mây hay cửa sổ với rèm voan. Nó tạo bóng mờ và chuyển tiếp mượt mà, gợi cảm giác dịu dàng, ấm áp, bao dung.
Hãy dùng ánh sáng mềm để gợi sự ấm áp tình cảm như hình ảnh mẹ và con bên cửa sổ tràn ánh sáng dịu. Dùng ánh sáng cứng khi muốn tạo sự căng thẳng hay rõ nét như một bức chân dung đường phố phơi bày từng lỗ chân lông, từng nếp nhăn.
Đường biên của bóng sắc nét hay mờ nhòe truyền tải tâm trạng nhiều không kém ánh sáng.
Những gì được chiếu sáng là chủ thể. Những gì chìm trong tối là câu hỏi.
Một trong những cách mạnh mẽ nhất để dùng ánh sáng chính là phơi sáng chọn lọc — chỉ làm sáng một phần khung hình. Cách này có thể:
• Tập trung sự chú ý của người xem vào yếu tố cảm xúc quan trọng (ví dụ: một giọt nước mắt, một bàn tay siết chặt).
• Để bóng tối kể chuyện bằng cách ám chỉ những điều ta không nhìn thấy trọn vẹn.
• Tạo sự đối lập giữa bình yên và hỗn loạn bằng cách soi sáng một phần, để phần còn lại mờ ảo.
Ánh sáng ấm gợi hoài niệm. Ánh sáng lạnh gợi cô đơn.
Nhiệt độ màu của nguồn sáng có thể thay đổi toàn bộ cảm xúc của một bức ảnh — ngay cả khi không có gì khác thay đổi. Ví dụ:
• Ánh sáng vàng ấm (khoảng 3000K) gợi cảm giác thân thuộc, gia đình, ký ức.
• Ánh sáng xanh lạnh (trên 5500K) gợi sự xa cách, hiện đại, hay nỗi buồn lặng lẽ.
Ngay cả ảnh đen trắng cũng có thể mang sắc thái ấm hay lạnh dựa trên độ tương phản và tông màu. Một ảnh “ấm” có sắc xám mềm mại, hơi ánh nâu sepia; còn một ảnh “lạnh” thì trắng đen gắt gỏng, dữ dội.
Nếu bạn chụp kỹ thuật số, hãy thử điều chỉnh cài đặt cân bằng trắng. Bạn không chỉ chỉnh sáng — bạn đang kiến tạo bối cảnh cảm xúc.
Cùng một cảnh chụp ở những thời điểm khác nhau sẽ kể những câu chuyện khác nhau.
Một bức ảnh lúc 8 giờ sáng sẽ khác hoàn toàn so với lúc 2 giờ chiều hay 8 giờ tối — dù chủ thể vẫn y nguyên. Ánh sáng thay đổi theo từng giờ trong ngày. Một số lựa chọn kinh điển:
• Giờ vàng (sau bình minh hoặc trước hoàng hôn): Lãng mạn, bình yên, lý tưởng hóa.
• Giờ xanh (trước bình minh hoặc sau hoàng hôn): Lạnh, u buồn, gợi không khí.
• Ánh sáng trưa: Sắc nét, rõ ràng, lâm sàng — đôi khi tạo cảm giác xa cách.
Biết khi nào nên chụp quan trọng chẳng kém cách chụp. Ánh sáng thay đổi tâm trạng mạnh mẽ như biểu cảm gương mặt vậy.
Những bức ảnh hay nhất không phải lúc nào cũng có nụ cười hay hành động kịch tính. Đôi khi, đó chỉ là ánh sáng dịu trên một chiếc gối. Là đường bóng đổ ngang qua gương mặt. Là ánh sáng bắt được trong mắt ai đó đúng khoảnh khắc.
Nếu bạn mới bắt đầu, hãy thử: chụp cùng một vật thể trong những điều kiện sáng khác nhau — sáng sớm, giữa trưa, lúc hoàng hôn, dưới ánh đèn. Hãy chú ý xem mỗi bức gợi cảm giác gì khác nhau. Không phải trông khác mà là cảm nhận khác. Đó chính là nơi sức mạnh cảm xúc của nhiếp ảnh tồn tại.
Vì vậy, lần tới khi bạn cầm máy ảnh hay điện thoại, đừng chỉ hỏi: “Chủ thể này có thú vị không?” Hãy hỏi: “Ánh sáng này mang cảm xúc gì?” Câu trả lời có thể đưa bức ảnh của bạn đi xa hơn bất cứ sự rõ nét hay sắc sảo nào.