Duy trì hoạt động thể chất là một trong những cách tốt nhất để duy trì lối sống lành mạnh, và đối với nhiều người, chạy bộ mang đến sự kết hợp hoàn hảo giữa thử thách, tự do và thói quen. Nhưng đôi khi, ngay cả những thói quen tích cực nhất cũng có thể trở nên thái quá.
Ngày càng nhiều người ở độ tuổi cuối 30 và 40 đang trải qua một dạng căng thẳng đáng ngạc nhiên liên quan đến thói quen tập thể dục của họ — một mô hình hiện được gọi là hội chứng runexia. Bài viết này tìm hiểu hội chứng runexia là gì, cách nhận biết các dấu hiệu và cách duy trì một cách tiếp cận cân bằng và thú vị với hoạt động thể chất mà không để nó lấn át.
Một hiện tượng đang gia tăng
Runnerexia là một tình trạng mới được phát hiện, mô tả mối quan hệ mãnh liệt, cưỡng chế với chạy bộ và thể dục. Nó thường xuất hiện ở độ tuổi từ 35 đến 45, khi mọi người trải qua những thay đổi quan trọng trong cuộc sống và bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về sức khỏe và hạnh phúc cá nhân.
Nỗi ám ảnh đội lốt sự tận tụy
Tình trạng này không chỉ đơn thuần là niềm đam mê vận động — mà còn là sự ám ảnh dai dẳng với việc chạy bộ, đến mức hoạt động này trở thành trọng tâm trong cuộc sống hàng ngày. Những người mắc chứng bệnh này thường cảm thấy bị thôi thúc phải tập luyện mỗi ngày, bất kể chấn thương hay bệnh tật.
Lo lắng do tập thể dục
Các dấu hiệu phổ biến bao gồm sự lo lắng dai dẳng liên quan đến việc bỏ lỡ các buổi tập, nỗi sợ bị tụt lại phía sau trong quá trình tiến bộ cá nhân hoặc cảm giác tội lỗi khi bỏ lỡ một buổi chạy.
Kỳ vọng không thực tế
Người mắc chứng runexia thường có mong muốn mãnh liệt về sự cải thiện liên tục và kết quả rõ rệt, điều này có thể dẫn đến sự không hài lòng với hiệu suất hoặc ngoại hình của bản thân.
Mất cân bằng
Những người mắc chứng runexia có thể ưu tiên chạy bộ hơn các cam kết quan trọng hàng ngày, các tương tác xã hội hoặc nghỉ ngơi, dẫn đến sự mất cân bằng rõ rệt trong lối sống.
Thời gian để suy ngẫm
Trong độ tuổi từ 35 đến 45, nhiều người trải qua những thay đổi về mặt cá nhân, cảm xúc hoặc thể chất. Những năm tháng này thường được đánh dấu bằng sự thay đổi trách nhiệm, những ưu tiên mới và hành trình tìm kiếm bản sắc mới.
Động lực khác nhau
Trong giai đoạn này của cuộc đời, mọi người có thể bắt đầu tập luyện cường độ cao để lấy lại cảm giác kiểm soát hoặc tìm lại mục đích sống. Mặc dù động lực có thể khác nhau, nhưng điểm chung là việc sử dụng luyện tập cường độ cao như một cơ chế đối phó.
Tái tạo thông qua vận động
Tập thể dục là một cách phổ biến để thúc đẩy sự thay đổi. Khi được duy trì ở mức độ vừa phải, nó có thể mang lại lợi ích to lớn. Nhưng nếu không có giới hạn, nó có thể trở thành những thói quen cưỡng chế giống như sự phụ thuộc.
Nhận thức và sự công nhận
Đối với một số người, động lực tập luyện bắt nguồn từ mong muốn cải thiện ngoại hình hoặc đáp ứng các tiêu chuẩn xã hội. Những người khác có thể tìm kiếm sự công nhận hoặc sự an tâm thông qua thành tích và sự thay đổi về thể chất.
Thay đổi hình ảnh bản thân
Tuổi trung niên thường đi kèm với việc định nghĩa lại bản thân. Hoạt động thể chất có thể mang lại cảm giác tiến bộ và kiểm soát, đặc biệt là khi các khía cạnh khác của cuộc sống cảm thấy không chắc chắn hoặc trì trệ.
Tìm kiếm sự tập trung
Chạy bộ mang lại cấu trúc và nhịp điệu, có thể mang lại cảm giác thoải mái. Tuy nhiên, khi thói quen này trở nên cứng nhắc, nó có thể tạo ra áp lực thay vì sự giải tỏa.
Căng thẳng về thể chất
Tập luyện quá sức mà không nghỉ ngơi hợp lý có thể dẫn đến chấn thương cơ và khớp, giảm năng lượng hoặc căng thẳng tim mạch — đặc biệt nếu tập luyện mà không có kinh nghiệm trước hoặc không có sự hướng dẫn chuyên nghiệp.
Rối loạn giao tiếp xã hội
Việc bỏ bê các mối quan hệ hoặc sở thích cá nhân để tập luyện có thể góp phần gây ra sự cô lập hoặc cảm giác cô đơn.
Mệt mỏi về tinh thần
Việc tập trung quá mức vào luyện tập và hiệu suất có thể làm tăng sự cáu kỉnh, căng thẳng về mặt cảm xúc hoặc kiệt sức, làm suy yếu chính sức khỏe mà người đó đang cố gắng cải thiện.
Thay đổi góc nhìn
Hãy coi vận động là một nguồn vui, chứ không phải là công cụ để đạt được thành tựu liên tục. Tư duy này khuyến khích hạnh phúc lâu dài hơn là các mục tiêu ngắn hạn.
Đặt ra những giới hạn hợp lý
Quyết định trước số ngày tập luyện mỗi tuần và thời gian tập luyện, tạo sự linh hoạt để tránh kiệt sức.
Đa dạng hóa thói quen tập luyện
Hãy thử xen kẽ chạy bộ với các hoạt động nhẹ nhàng khác để giảm áp lực lên cơ thể và duy trì sự hứng khởi.
Lên kế hoạch nghỉ ngơi
Hãy sắp xếp những khoảng nghỉ ngơi theo lịch trình, không phải là những trở ngại, mà là những phần thiết yếu của một thói quen cân bằng. Nghỉ ngơi giúp cơ thể phục hồi và ngăn ngừa mệt mỏi về mặt cảm xúc.
Chứng nghiện chạy bộ cho thấy ngay cả những thói quen lành mạnh cũng có thể trở nên không lành mạnh khi mất cân bằng. Để hướng tới một cuộc sống năng động và vui vẻ, điều quan trọng là phải nhận ra khi nào sự cam kết trở thành sự ép buộc. Với những giới hạn rõ ràng, sự đa dạng trong thói quen và tư duy bắt nguồn từ việc chăm sóc bản thân, bạn hoàn toàn có thể tận hưởng thể dục một cách bền vững và trọn vẹn. Tập thể dục nên là một sự tôn vinh vận động — chứ không phải là một gánh nặng hay nghĩa vụ.