Bạn còn nhớ cái Chủ nhật khi bạn mặc quần tây chỉnh tề, chỉ để rồi cả ngày ước gì mình đã không làm vậy? Đến 2 giờ chiều, bạn đã quay lại với chiếc quần nỉ rộng thùng thình, đúng không?


Hành động nhỏ ấy—chọn lấy thứ mềm mại, thoải mái nhất trong ngăn kéo—thực chất là một cuộc nổi loạn âm thầm.


Trên khắp các thành phố và thị trấn đại học, những người trẻ đang lặng lẽ gác lại “đồ đi chơi”, túi đồ trang điểm và những chiếc quần jean cứng nhắc—không phải vì họ lười biếng, mà bởi họ đang chọn một điều thật táo bạo: cảm thấy dễ chịu trong chính làn da của mình. Chào mừng đến với cuối tuần pijama. Đây không phải một xu hướng. Đây là một sự tái khởi động.


Sự Cởi Bỏ Chậm Rãi Của Một Thế Hệ


Trong nhiều năm, tuổi trưởng thành đi kèm với “đồng phục”: áo sơ mi được là phẳng, giày đánh bóng, tóc tai chỉnh chu. Mạng xã hội càng khuếch đại điều đó—mỗi cuối tuần là một cuốn phim highlight của những bộ váy đi brunch, những chiếc váy đón hoàng hôn, những tấm selfie dàn dựng. Nhưng dạo gần đây, kịch bản đã thay đổi.


Trong những căn hộ từ Oslo đến Melbourne, tối thứ Sáu không còn đồng nghĩa với việc khoác lên mình thứ “đáng yêu”. Nó đồng nghĩa với việc gỡ bỏ những lớp diễn xuất cuối cùng. Quần thể thao. Áo phông oversize. Tất lông mềm. Một số thậm chí chẳng thèm thay bộ đồ mặc ban ngày. “Không phải tôi ghét thời trang”, Naomi, 27 tuổi, nhà thiết kế đồ họa ở Dublin chia sẻ. “Chỉ là tôi không muốn diễn sự thoải mái nữa. Tôi muốn thực sự cảm nhận nó”. Điều này không liên quan đến nghèo khó hay thiếu lựa chọn. Nhiều người trong số họ sở hữu cả tủ đồ phong cách. Họ chỉ đơn giản chọn không mặc chúng—một cách có chủ ý.


Thoải Mái Như Một Hình Thức Kiểm Soát


Sự thay đổi này vượt xa chuyện quần áo. Nó là việc giành lại thời gian, năng lượng và giá trị bản thân từ áp lực “luôn phải chỉn chu”. Một nghiên cứu năm 2023 của Đại học Amsterdam cho thấy người trẻ dành trung bình 11 giờ mỗi tuần để chọn trang phục, làm tóc, hoặc chỉnh sửa ảnh cho mạng xã hội. Nghĩa là gần trọn một ngày làm việc mỗi tháng chỉ để tạo ra vẻ ngoài “tự nhiên”. Giờ đây, nhiều người chọn rút lui. Julian, 24 tuổi, nói: “Trước đây tôi luôn căng thẳng vì phải trông ‘dễ thương’ ngay cả khi đi dạo. Giờ tôi cứ mặc áo ngủ đi thôi—và thật sự nhìn thấy cây cối thay vì lo tóc mình có hợp lên Instagram không”.


Các chuyên gia cũng để ý. Tiến sĩ Elise Moreau, nhà nghiên cứu hành vi, giải thích: “Khi con người cảm thấy họ phải biểu diễn bản sắc thông qua ngoại hình, điều đó tạo ra một dạng căng thẳng âm ỉ liên tục. Chọn sự thoải mái nghĩa là: Tôi đủ tốt như tôi vốn thế, ngay cả khi không được ‘nhìn thấy’.” Đó là lý do vì sao cuối tuần pijama không hề lười biếng mà là giải phóng.


Nghi Thức Buông Bỏ


Đây không phải sự luộm thuộm. Đây là một nghi thức.


Nhiều người theo đuổi những “cuối tuần không cầu kỳ” có thói quen riêng:


1. Tối thứ Sáu: thay đồ mềm, thắp nến, pha trà.


2. Không trang điểm. Không dùng bộ lọc. Không đăng “trang phục trong ngày”.


3. Hoạt động không cần ăn diện—đọc sách, nấu ăn, đi dạo dưới mưa.


4. Một quyết định có ý thức: Thời gian này là của tôi, không dành để trình diễn.


Một số người còn đặt nhắc nhở điện thoại: “Bạn không cần gây ấn tượng với chiếc ghế sofa”.


Một cặp đôi ở Lisbon còn tổ chức “Bữa tối Pijama” mỗi tháng—bạn bè đến trong đồ mặc nhà, ăn dưới sàn, trò chuyện mà không lo vết bẩn hay son nhòe. “Đó là đêm duy nhất tôi cảm thấy mình không phải diễn tình bạn”, Inês, 29 tuổi, chia sẻ.


Thông điệp rất rõ: Chúng ta không cần phải trông đẹp để cùng nhau tốt đẹp.


Không Phải Lười Biếng Mà Là Quản Lý Năng Lượng


Những người chỉ trích gọi đó là lười nhác. Nhưng những người đang sống theo lại biết sự thật: thoải mái là một chiến lược. Sau nhiều năm kiệt sức, giới trẻ học cách bảo vệ năng lượng như một nguồn tài nguyên hữu hạn. Và việc ăn mặc? Nó tiêu tốn nhiều hơn quần áo. Nó tiêu tốn không gian tinh thần.


Hãy nghĩ mà xem:


• Chọn một bộ đồ = phải đưa ra quyết định


• Tạo kiểu tóc = tốn thời gian và công sức


• Quần áo bó hoặc cứng = gây khó chịu thể chất


• Đăng ảnh = mời gọi so sánh và vòng lặp phản hồi


Bỏ qua tất cả những điều đó, con người nhận lại thứ vô giá: sự hiện diện trọn vẹn.


“Tôi từng sợ cuối tuần vì nó giống như công việc”, Tomas, 26 tuổi, chia sẻ. “Giờ, tôi mặc gì mình thích, làm điều mình muốn, và thật sự nghỉ ngơi. Tôi không còn phải hồi phục sau chính thời gian nghỉ của mình nữa”.


Mang Năng Lượng Ấy Vào Đời Sống Hằng Ngày


Bạn không cần sống cả tuần trong pijama để hưởng lợi. Ý tưởng cốt lõi rất đơn giản: Hãy để môi trường phản chiếu trạng thái nội tâm.


Hãy thử vài thay đổi nhỏ:


1. Chọn một “ngày không-quần-áo-chuẩn”—không quy tắc, không kỳ vọng.


2. Chuẩn bị sẵn một bộ đồ mềm bên giường cho buổi sáng thiếu năng lượng.


3. Xem sự thoải mái như chăm sóc bản thân, không phải thất bại.


4. Để ý khi bạn ăn mặc để làm vừa lòng người khác—và tự hỏi: Tôi đang làm điều này cho ai?


5. Tổ chức một buổi gặp gỡ không áp lực—không chủ đề, không dress code, chỉ là cùng hiện diện.


Ngay cả những hành động nhỏ—như để tóc khô tự nhiên mà không soi gương—cũng có thể trở thành cuộc nổi loạn trong một thế giới đề cao sự bóng bẩy hơn bình yên.


Có Lẽ Sống Trọn Vẹn Mới Là Hoàn Hảo


Chúng ta từng nghĩ: trông đẹp thì mới cảm thấy tốt. Nhưng nếu điều ngược lại mới đúng thì sao? Sự trỗi dậy của cuối tuần pijama không phải là phủ nhận phong cách. Nó là sự tái định nghĩa giá trị. Không phải bạn xuất hiện thế nào, mà là bạn cảm thấy ra sao. Không phải bao nhiêu lượt thích, mà là bạn có vững vàng hay không. Vậy nên, lần tới khi bạn với tay lấy chiếc áo mềm nhất, đừng xin lỗi. Đừng gọi đó là “lười”. Hãy gọi nó đúng bản chất: một hành động tự tôn lặng lẽ. Và nếu ai hỏi tại sao bạn vẫn mặc đồ ngủ lúc 3 giờ chiều? Chỉ cần mỉm cười và đáp: “Vì cuối cùng tôi thoải mái là chính mình”.