Chào mừng các tín đồ đam mê thể thao! Chúng ta đều đồng ý rằng việc tôn vinh sự xuất sắc trên đấu trường quốc tế luôn là khoảnh khắc tuyệt vời, nhưng mọi chuyện bắt đầu từ đâu?


Trong suốt lịch sử Thế vận hội, hiếm có hình ảnh nào khắc họa chiến thắng mạnh mẽ như giây phút các vận động viên bước lên bục vinh quang.


Cấu trúc mang tính biểu tượng này, gồm ba bậc, đã chứng kiến hàng ngàn nhà vô địch bộc lộ cảm xúc có thể là niềm vui sướng, sự nhẹ nhõm hay niềm tự hào sâu sắc — khi họ nhận huy chương trong tiếng nhạc quốc ca vang lên phía sau.


Thiết Kế Qua Thời Gian


Hình dáng, kích thước và biểu tượng


Bục trao huy chương Olympic đã thay đổi về phong cách và hình dáng qua nhiều thập kỷ. Từ đế tròn đến vuông, từ hẹp đến rộng, mỗi phiên bản đều mang nét thẩm mỹ riêng. Tuy nhiên, có một số yếu tố bất biến: ba bậc được đánh số 1, 2 và 3, cùng với biểu tượng năm vòng tròn Olympic. Việc đánh số các bậc được giới thiệu lần đầu tại Thế vận hội Mùa hè 1932 ở Los Angeles, tạo nên chuẩn mực vẫn còn duy trì đến nay.


Khoảnh Khắc Podium Đầu Tiên


Lake Placid 1932: Một truyền thống mới bắt đầu


Sự ra mắt chính thức của bục Olympic diễn ra tại Thế vận hội Mùa đông ở Lake Placid năm 1932. Vận động viên trượt băng tốc độ Jack Shea là người đầu tiên đứng trên bục này — không phải để nhận huy chương ngay, mà để tuyên thệ Olympic thay mặt tất cả các VĐV. Khoảnh khắc đó đã mở màn cho một nghi thức mới, lan tỏa trong tất cả các kỳ Thế vận hội sau này.


Ý Tưởng Đằng Sau Podium


Cảm hứng từ các sự kiện quốc tế


Khái niệm về bục Olympic xuất phát từ ý tưởng của Bá tước Henri de Baillet-Latour, khi đó là Chủ tịch Ủy ban Olympic. Sau khi chứng kiến vận động viên được vinh danh trên bục gỗ có lan can tại một sự kiện thể thao ở Hamilton, Canada hai năm trước, ông mong muốn mang hình thức này đến Olympic. Mục đích là nâng cao sự trang trọng trong việc tôn vinh người chiến thắng và tạo điểm nhấn trực quan cho các buổi lễ trao huy chương.


Định Hình Nghi Thức


Thiết lập cấu trúc và sự thống nhất


Để đảm bảo tính đồng nhất trong các nghi lễ trao huy chương, Bá tước de Baillet-Latour đã soạn một văn bản chi tiết hướng dẫn toàn bộ quy trình. Tài liệu có tên “Trao Huy Chương, Lễ Vinh Danh và Thượng Cờ, Thông Báo Qua Loa Phát Thanh”, giải thích từ cách bố trí VĐV trên bục cho đến thứ tự các sự kiện trong buổi lễ. Hướng dẫn này được gửi đến ban tổ chức Lake Placid 1932 và trở thành nền tảng cho những lễ trao huy chương về sau.


Một Khoảnh Khắc Trao Huy Chương Đáng Nhớ


Bục vinh quang được dùng đúng ý nghĩa


Sau khi đọc lời tuyên thệ, Jack Shea đã trở lại bục cao nhất để nhận huy chương vàng ở nội dung trượt băng 500 mét.


Ban đầu, có một chút nhầm lẫn về cách sắp xếp: Shea đứng giữa, còn Bernt Evensen của Na Uy ở bên trái và Alexander Hurd của Canada ở bên phải. Sau đó, cách bố trí được điều chỉnh theo đúng quy định: VĐV giành bạc đứng bên phải nhà vô địch, còn VĐV giành đồng ở bên trái. Quy chuẩn này vẫn được giữ nguyên cho đến ngày nay.


Mở Rộng Truyền Thống


Nhiều hơn một khoảnh khắc vinh quang


Ngày hôm sau, Shea tiếp tục bước lên bục cao nhất sau chiến thắng ở cự ly 1500 mét. Lần này, bục được trang trí thêm quốc kỳ Mỹ, tạo nên dấu ấn đặc biệt cho buổi lễ. Tại Thế vận hội Mùa đông 1932, chỉ các VĐV môn trượt băng tốc độ mới được nhận huy chương ngay sau phần thi. Các môn khác vẫn phải chờ đến lễ bế mạc, khi huy chương được trao đồng loạt theo thông lệ trước đó.


Kết Luận


Một di sản xây dựng từ niềm vui và sự gắn kết Từ khởi đầu khiêm tốn ở Lake Placid đến vị trí trung tâm trong nghi lễ Olympic hiện đại, bục trao huy chương đã trở thành biểu tượng toàn cầu của thành tựu và sự đoàn kết. Nó không chỉ là nơi vinh danh huy chương, mà còn là lời nhắc nhở mạnh mẽ về những gì nỗ lực và tinh thần thể thao có thể đạt được. Với Lykkers và người hâm mộ thể thao trên toàn thế giới, bục Olympic là khoảnh khắc bất tử — nơi cảm xúc, nỗ lực và vinh quang hội tụ để cả thế giới cùng chứng kiến.