Nghệ thuật trừu tượng đã đóng vai trò quan trọng trong việc định hình diện mạo nghệ thuật hiện đại. Từ đầu thế kỷ 20 đến nay, sự phát triển của nó đã phản chiếu những biến chuyển về xã hội, văn hóa và công nghệ.


Trong bài viết này, chúng ta sẽ khám phá cách nghệ thuật trừu tượng ra đời, quá trình biến đổi qua các thời kỳ, và sức ảnh hưởng lâu dài của nó đối với thế giới nghệ thuật.


Những nền tảng ban đầu của nghệ thuật trừu tượng


Cội rễ của nghệ thuật trừu tượng có thể truy ngược về đầu những năm 1900, khi các nghệ sĩ bắt đầu rời xa những hình thức hội họa truyền thống mang tính tái hiện.


Sự đoạn tuyệt đầu tiên với chủ nghĩa hiện thực đến từ các trào lưu như Lập thể, nơi việc thể hiện sự vật được “bẻ gãy” thành những hình khối và cấu trúc hình học. Những nghệ sĩ như Pablo Picasso và Georges Braque đã thách thức chính khái niệm tái hiện hiện thực trong tác phẩm của họ.


Cùng thời gian đó, Wassily Kandinsky—người thường được xem là cha đẻ của nghệ thuật trừu tượng—bắt đầu khai phá các hình thức phi biểu tượng. Tác phẩm của ông tập trung vào màu sắc, hình dạng và đường nét để biểu đạt cảm xúc và tinh thần, thay vì mô tả những vật thể hay cảnh quan hữu hình.


Đây chính là nền móng cho các thế hệ nghệ sĩ trừu tượng sau này.


Sự trỗi dậy của hình học trừu tượng


Vào thập niên 1910–1920, nghệ thuật trừu tượng dần trở nên có cấu trúc hơn với các trào lưu như De Stijl và Chủ nghĩa Kiến tạo.


Những nghệ sĩ như Piet Mondrian và Kazimir Malevich cổ súy cho hình học trừu tượng, nhấn mạnh hình dạng chính xác và đường nét rõ ràng. Họ tin rằng nghệ thuật trừu tượng có thể tạo ra một ngôn ngữ phổ quát, vượt qua giới hạn của bối cảnh văn hóa và lịch sử cụ thể.


Các tác phẩm dựa trên lưới ô vuông của Mondrian, đặc trưng bởi những màu cơ bản và đường thẳng, đã trở thành biểu tượng của hình học trừu tượng.


Malevich, với bức “Hình vuông đen” nổi tiếng, đã đẩy giới hạn của trừu tượng đi xa hơn, khuyến khích người xem khám phá sự thuần khiết của hình thể mà không bị phân tâm bởi những vật thể quen thuộc.


Biểu hiện trừu tượng: Tự do cảm xúc


Giữa thế kỷ 20, Biểu hiện trừu tượng xuất hiện, nhấn mạnh vào sự biểu đạt cảm xúc một cách tự phát.


Những nghệ sĩ như Mark Rothko và Willem de Kooning từ bỏ tính trật tự hình học, thay vào đó tìm cách truyền tải cảm xúc thô mộc qua những nét cọ phóng khoáng, mảng màu rộng và bố cục động.


Tranh “vẩy sơn” của Jackson Pollock hay những dải màu rực rỡ của Rothko trở thành biểu tượng cho khát vọng tự do cá nhân và hành trình khám phá cảm xúc vô thức.


Biểu hiện trừu tượng là lời đáp của nghệ thuật trước nỗi ám ảnh và phức tạp của trải nghiệm con người.


Tối giản và Trừu tượng Hậu hội họa


Đến thập niên 1960, một làn sóng trừu tượng mới mang tên Tối giản xuất hiện.


Khác với sự dữ dội và cảm tính của Biểu hiện trừu tượng, các nghệ sĩ Tối giản như Frank Stella và Donald Judd loại bỏ mọi yếu tố thừa thãi, chỉ tập trung vào hình dạng và cấu trúc cơ bản nhất.


Sự nhấn mạnh vào tính giản đơn và thuần khiết này nhằm loại bỏ sự can thiệp cảm xúc của nghệ sĩ, đặt trải nghiệm của người xem lên hàng đầu.


Cùng lúc đó, Trừu tượng Hậu hội họa ra đời như một phản ứng trước tính kịch tính của Biểu hiện trừu tượng. Các nghệ sĩ như Helen Frankenthaler và Morris Louis sáng tạo nên những bố cục mở, thoáng đãng với các mảng màu lớn.


Tác phẩm của họ tôn vinh bản chất vật chất của sơn và quá trình vẽ, làm nổi bật mối quan hệ giữa toan vẽ và cử chỉ của nghệ sĩ.


Nghệ thuật trừu tượng đương đại


Ngày nay, nghệ thuật trừu tượng vẫn không ngừng tiến hóa khi các nghệ sĩ thử nghiệm với phương tiện mới, công nghệ và bối cảnh xã hội.


Nghệ thuật số và thực tế ảo đã mở ra khả năng sáng tạo chưa từng có, cho phép nghệ sĩ điều khiển không gian, màu sắc và chuyển động theo cách mà trước đây không thể tưởng tượng.


Hơn nữa, nghệ thuật trừu tượng hiện đại không còn gò bó trong một phong cách hay trào lưu nhất định. Các nghệ sĩ đương đại thường kết hợp đa chất liệu, kỹ thuật và tham chiếu văn hóa, tạo nên tác phẩm phản ánh thế giới toàn cầu hóa, kết nối lẫn nhau.


Nghệ thuật đường phố và graffiti cũng trở thành một phần quan trọng, với những tên tuổi như Jean-Michel Basquiat hay Banksy đem tinh thần xã hội vào trừu tượng.


Ảnh hưởng của nghệ thuật trừu tượng đến các loại hình khác


Ảnh hưởng của nghệ thuật trừu tượng vượt xa lĩnh vực hội họa. Nó hiện diện trong kiến trúc, thiết kế, thậm chí âm nhạc.


Sự tự do biểu đạt của trừu tượng đã truyền cảm hứng cho các kiến trúc sư như Frank Gehry và Zaha Hadid vượt qua giới hạn hình khối và cấu trúc trong công trình của họ.


Trong âm nhạc, các bản nhạc trừu tượng và âm thanh thử nghiệm tiếp tục lấy cảm hứng từ ý niệm của nghệ thuật thị giác trừu tượng. Các nhà soạn nhạc như John Cage và Karlheinz Stockhausen đã tìm cách đưa yếu tố ngẫu nhiên, cấu trúc và việc khám phá bản chất âm thanh vào trong tác phẩm—tương tự cách các nghệ sĩ thị giác khai phá hình thức phi hiện thực.


Tương lai của nghệ thuật trừu tượng


Nhìn về phía trước, sự phát triển của nghệ thuật trừu tượng vẫn là hành trình đầy động lực và rộng mở.


Với sự trỗi dậy của trí tuệ nhân tạo và học máy, những cơ hội mới để sáng tạo và trải nghiệm nghệ thuật trừu tượng đang dần hình thành. Ngày càng nhiều nghệ sĩ sử dụng thuật toán và công cụ kỹ thuật số để tạo ra nghệ thuật sinh thành (generative art), nơi hình thức và mẫu hình vượt ra ngoài sự kiểm soát trực tiếp của nghệ sĩ, mở ra sự hợp tác đầy thú vị giữa sáng tạo con người và công nghệ.


Ảnh hưởng lâu dài của nghệ thuật trừu tượng là điều không thể phủ nhận, và khả năng thích nghi, đổi mới với các chất liệu và ý niệm mới hứa hẹn rằng phong trào này sẽ tiếp tục thách thức những quan niệm về hiện thực, cái đẹp và cảm xúc trong nhiều năm tới.


Kết luận


Hành trình của nghệ thuật trừu tượng—từ sự khước từ chủ nghĩa hiện thực buổi ban đầu cho đến ảnh hưởng toàn cầu, kỹ thuật số ngày nay—cho thấy phong trào này không ngừng mở rộng giới hạn của nghệ thuật. Nghệ thuật trừu tượng mang đến không gian cho sự thử nghiệm, tự do biểu đạt và chiều sâu cảm xúc. Trong tương lai, khả năng tiến hóa theo công nghệ và bối cảnh xã hội sẽ đảm bảo cho nghệ thuật trừu tượng tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong thế giới nghệ thuật. Bạn nghĩ tương lai của nghệ thuật trừu tượng sẽ ra sao? Hãy chia sẻ quan điểm của bạn!